📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Vong Xuyên Điệp

Chương 7: Hoa Anh Đào Trên Vách

09/05/2026

Hoa khắc trên đá nở trong một đêm không có mùa xuân.

Giọt máu không thấm vào nền.

Nó nằm trên phiến đá lạnh của Hắc Trúc Viện, tròn và im, như một con mắt vừa mở ra trong đêm rồi chưa kịp chớp. Ánh đèn dầu trong phòng rất mỏng. Khi ánh sáng nghiêng qua, giọt máu không đỏ rực. Nó chỉ sẫm lại ở rìa, giữa lòng còn giữ một điểm tối, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là bóng.

Tần Vô Thương đứng cách vách nửa bước.

Hắn không chạm.

Tay phải của hắn vẫn buông bên người. Ngón tay hơi co lại, nhưng chưa đưa lên. Lời Tiểu Thất nói ban chiều còn nằm trong phòng, lạnh hơn cả then cửa.

_Đừng chạm vào vách phía bắc._

Trong Hắc Trúc Viện, lời dặn không giống lời dặn. Nó giống một vết mực đã khô trên sổ, người đến sau chỉ có thể đọc, không thể sửa.

Giọt máu dưới nền không lan.

Cũng không khô.

Một lúc sau, nó động.

Nó không chảy xuống khe đá, cũng không bị hút vào nền. Chỉ chậm rãi co lại, nhỏ hơn một chút, rồi kéo thành một sợi mảnh bò ngược về chân tường. Sợi máu ấy mỏng như tơ, bò qua nền đá mà không để lại vệt. Đến khi chạm vào chân vách, nó dừng.

Trên vách, cánh hoa bị cạo mất nét khẽ đỏ lên.

Rồi lại nhạt.

Tần Vô Thương nghe tiếng tim mình rất rõ.

Ngoài hành lang không còn tiếng bước chân. Tiếng lật sổ đã biến mất như chưa từng có. Cả viện im đến mức hắn có thể nghe được đèn dầu trong phòng cháy rất nhỏ, nghe được nước trong chậu bên bàn không hề động, nghe được cổ tay mình lạnh dần dưới tay áo.

Sợi chỉ đỏ không nóng.

Nó lạnh.

Cái lạnh ấy không kéo hắn tới vách. Nó chỉ đặt một đầu ngón tay lên mạch cổ tay hắn, rồi đứng yên. Như đang chờ hắn tự quyết định.

Tần Vô Thương lùi lại một bước.

Vết đỏ trên cánh hoa nhạt đi thêm.

Hắn dừng.

Trong đầu hắn, ba chữ vừa nghe ngoài hành lang vẫn chưa tan.

Diệp Linh Lung.

Không ai cho hắn biết nàng là ai. Nhưng khi ba chữ ấy rơi vào phòng, khoảng trống trong ký ức hắn có thêm mưa, có ô, có một bàn tay buông xuống, có tiếng gọi thiếu mất một nửa.

Và giờ có một đóa hoa đang chảy máu trên vách đá.

Tần Vô Thương nhìn cánh hoa.

Hắn vẫn không chạm.

Đêm còn lại trôi rất chậm.

Hắn ngồi trên mép giường đá, mắt không rời vách phía bắc. Đèn dầu cháy gần hết. Bóng song gỗ trên sàn đổi vị trí từng chút, như có người ngoài cửa sổ đi qua đi lại, nhưng ngoài đó chỉ có trúc đen. Đến gần sáng, giọt máu đã biến mất khỏi nền. Trên vách chỉ còn một điểm đỏ rất nhạt ở cánh hoa thiếu nét.

Nhạt đến mức giống chưa từng có gì.

Khi trời sáng, Hắc Trúc Viện không ấm hơn.

Ánh ngày lọt qua song gỗ, xám và mỏng, không đủ làm căn phòng sáng. Tần Vô Thương nghe tiếng chổi quét đá ngoài sân. Một tiếng. Dừng. Lại một tiếng. Người quét không vội. Như thể mỗi phiến đá đều có tên, quét sai nhịp sẽ đánh thức thứ nằm dưới đó.

Tiểu Thất đến khi mặt trời còn chưa lên khỏi mái viện.

Hắn mang nước rửa mặt và một khay cơm sáng. Trên cổ tay vẫn là vòng chìa khóa nhỏ không kêu. Khi bước vào, hắn không nhìn Tần Vô Thương trước. Hắn nhìn bàn thấp, nhìn bát tối qua đã đặt đúng chỗ, rồi nhìn vách phía bắc.

Chỉ một cái nhìn.

Rất nhanh.

Nhưng Tần Vô Thương thấy tay hắn siết cán khay.

"Đêm qua ngươi ngủ không?" Tiểu Thất hỏi.

"Không."

"Người mới vào đây đêm đầu thường không ngủ."

"Người cũ thì ngủ được?"

Tiểu Thất đặt khay xuống. "Người cũ biết lúc nào nên giả vờ ngủ."

Tần Vô Thương nhìn hắn.

Tiểu Thất không hỏi về vết máu.

Không hỏi về tiếng đọc tên.

Không hỏi vì sao Tần Vô Thương vẫn ngồi nguyên trên giường đá, áo chưa nhăn, mắt không có chút buồn ngủ.

Hắn chỉ đi tới bàn, đặt bát nước xuống, rồi hạ giọng:

"Ta đã bảo đêm không nên gọi tên người chết."

"Ta không gọi."

"Nghe cũng không nên nhận."

"Ta không mở cửa."

Tiểu Thất im một lúc.

Sau đó hắn nghiêng đầu nhìn vách phía bắc, lần này lâu hơn một chút. Điểm đỏ trên cánh hoa gần như không còn. Nhưng người từng ở Hắc Trúc Viện lâu đủ để đếm bát cơm không cần thấy rõ mới biết có thứ đã đổi.

"Vách phía bắc không phải để nhìn lâu." Hắn nói.

"Nếu nó tự đỏ lên?"

Tiểu Thất không đáp ngay.

Ngoài sân, chổi quét đá dừng lại.

Không biết người quét có nghe thấy không.

Tiểu Thất đi tới cửa, kéo nó khép thêm một khe. Rồi hắn mới nói, rất nhỏ:

"Ở đây, thứ gì tự đỏ lên đều phải báo."

"Vậy ngươi sẽ báo?"

Tiểu Thất nhìn hắn.

"Báo rồi, người trong phòng thường không còn ở phòng đó nữa."

Tần Vô Thương không hỏi người ấy đi đâu.

Tiểu Thất cũng không muốn hắn hỏi.

Hắn đặt đôi đũa gỗ cạnh bát cơm, chỉnh đúng vị trí như tối qua, rồi lùi ra ngoài. Khi tới cửa, hắn dừng lại.

"Đừng chạm."

"Ngươi đã nói rồi."

"Ta nói lại cho mình nghe."

Nói xong, hắn đi.

Cửa khép.

Then ngoài không khóa.

Nhưng âm thanh chìa khóa lướt qua vòng đồng vẫn đủ để nhắc Tần Vô Thương rằng cánh cửa này không thật sự thuộc về hắn.

Tần Vô Thương ăn hết bát cơm.

Không vì đói.

Vì nếu bát còn là được tính một người, hắn không muốn sáng đầu tiên của mình ở Hắc Trúc Viện bị tính sai.

Ăn xong, hắn đặt bát lại đúng ba vết lõm trên bàn. Rồi hắn đứng trước vách phía bắc.

Điểm đỏ ở cánh hoa gần như đã mất.

Nếu chờ thêm, có lẽ đến giờ Tỵ sẽ không còn dấu nào. Đến khi Mạc Trường Phong tới, hoặc chưởng sự nào đó hỏi, hắn sẽ chỉ có thể nói: đêm qua có máu. Đêm qua có tiếng đọc tên. Đêm qua hoa trên vách từng đỏ lên.

Tần Vô Thương đưa tay lên.

Rồi dừng lại.

Hắn nhớ ánh mắt Tiểu Thất khi nhìn vết khắc.

Nhanh như người từng bị phạt vì nhìn quá lâu.

Hắn nhớ quy củ: thấy chữ trên vách không đọc thành tiếng. Chạm vào vách phía bắc là điều bị cấm. Đêm nghe gọi tên không đáp.

Nhưng nếu không chạm lúc này, manh mối sẽ mất.

Tần Vô Thương cúi nhìn cổ tay.

Sợi chỉ đỏ không hiện ra ngoài. Nhưng dưới da, cái lạnh của nó đã đổi. Không còn như băng. Nó giống nước sâu dưới khe, lạnh vì không có mặt trời chạm tới.

Hắn đặt đầu ngón tay lên cánh hoa thiếu nét.

Không có ánh sáng.

Không có tiếng chuông.

Không có gió.

Chỉ có đá lạnh dưới da.

Rồi cái lạnh ấy mở ra.

Một khe nhỏ trong ký ức hé ra sau vách, vừa đủ cho hắn nhìn.

Tần Vô Thương thấy cổng Vô Tướng.

Vẫn là cổng ấy.

Hai trụ đá xám đen. Ba chữ Vô Tướng trên cao. Bậc đá dài dẫn lên sương núi. Nhưng rêu trên trụ ít hơn. Vết nứt trên đá cũng ít hơn. Những dây phong ấn ở hai bên còn mới, màu vàng nhạt chưa bạc đi vì mưa. Cổng không giống mới xây, nhưng trẻ hơn hiện tại rất nhiều.

Trời đang mưa.

Mưa rơi thẳng.

Từng hạt mỏng như kim.

Dưới cổng có một nữ tử đứng im.

Nàng cầm ô đỏ.

Tán ô nghiêng xuống, che gần hết mặt. Tần Vô Thương không nhìn rõ mắt nàng, cũng không nhìn rõ miệng. Chỉ thấy một đoạn cổ tay trắng lộ dưới tay áo và một vệt đỏ rất mảnh quấn quanh đó, như sợi chỉ từng bị buộc rồi lại tháo ra nhiều lần.

Áo nàng không hẳn trắng, cũng không hẳn đỏ.

Mưa làm màu vải nhạt đi. Ở mép áo có vài cánh hoa nhỏ dính lại, không biết từ đâu rơi xuống. Cổng Vô Tướng không có cây anh đào. Trên đường núi cũng không có. Nhưng những cánh hoa ấy vẫn nằm đó, ướt và mỏng, như đã đi theo nàng từ một nơi khác.

Trước mặt nàng là mấy đệ tử giữ cổng.

Họ không giống những người Tần Vô Thương gặp hôm qua. Áo cũ hơn. Kiểu buộc tóc khác. Nhưng ánh mắt thì giống.

Ánh mắt nhìn một thứ không tiện ghi vào danh sách.

"Không có tên." Một người nói.

Giọng hắn như vọng qua nước.

"Người không có tên trong sổ, không được vào cổng."

Nữ tử không đáp.

Nàng chỉ đứng dưới ô.

Mưa rơi xuống quanh nàng, nhưng không chạm vào bóng chân nàng. Dưới chân nàng có một khoảng đá khô rất nhỏ, hình dạng không đều, giống mặt đất không dám nhận nước từ chiếc ô ấy.

"Ngươi từ đâu tới?" người kia hỏi.

Nữ tử vẫn im.

Một người khác bước lên, tay đặt lên chuôi kiếm.

"Vô Tướng Môn không nhận dị căn."

Từ ấy rơi vào mưa.

Tần Vô Thương không hiểu hết.

Nhưng ngực hắn đau.

Không phải vì chữ đó.

Vì nữ tử dưới ô khẽ nghiêng đầu, như nghe thấy một tiếng bước rất xa phía sau màn mưa.

Nàng quay lại.

Không nhìn Tần Vô Thương.

Nàng nhìn qua hắn.

Nhìn về phía một bóng người đứng dưới bậc đá thấp hơn.

Bóng người ấy là nam tử.

Cao hơn hắn hiện tại.

Bờ vai rộng hơn. Áo sẫm màu hơn. Tóc dài bị mưa làm ướt, dính một bên cổ. Người ấy đứng trong mưa, không cầm ô, bàn tay phải buông xuống, trên mu bàn tay có một vết máu cũ đã khô.

Tần Vô Thương không thấy rõ mặt.

Nhưng khi nhìn bóng lưng đó, hắn bỗng có cảm giác rất lạ.

Giống như nhìn thấy một con đường mình chưa đi, nhưng dấu chân trên đó lại vừa khít với bàn chân mình.

Nữ tử dưới ô gọi:

"Vô Thương."

Hai chữ ấy không giống tiếng gọi trong mơ.

Không đứt.

Không thiếu.

Nó trọn vẹn đến mức làm Tần Vô Thương đau hơn mọi tiếng gọi thiếu mất một nửa trước đó.

Nam tử dưới mưa ngẩng đầu.

Tần Vô Thương muốn nhìn mặt hắn.

Muốn biết người ấy có giống mình không.

Muốn biết vì sao nữ tử kia gọi người đó bằng tên hắn.

Nhưng đúng lúc ấy, trên trụ đá bên trái cổng Vô Tướng có một vệt đỏ mảnh hiện ra.

Rất giống vệt đỏ từng hiện khi hắn đứng trước cổng hôm qua.

Mưa rơi mạnh hơn.

Nữ tử dưới ô bước lên một bước.

Các đệ tử giữ cổng đồng loạt lùi.

Không ai rút kiếm.

Không ai dám.

Nàng nói gì đó.

Tần Vô Thương không nghe rõ.

Âm thanh bị nước mưa kéo nát. Hắn chỉ thấy môi nàng động rất nhẹ dưới mép ô, thấy nam tử kia đưa tay ra, như muốn giữ nàng lại hoặc đỡ lấy thứ gì đó nàng sắp buông.

Rồi tán ô đỏ nghiêng xuống.

Cánh hoa trên mép áo nàng rơi.

Một cánh.

Chạm vào bậc đá.

Màu đỏ lan ra.

Ký ức đứt.

Tần Vô Thương mở mắt.

Hắn vẫn đứng trong phòng Hắc Trúc Viện.

Đầu ngón tay còn đặt trên vết khắc hoa anh đào.

Cánh hoa thiếu nét đã nhạt đi. Không còn đỏ. Không còn máu. Chỉ có một vệt xám nông, mỏng đến mức giống vết dao cũ.

Nhưng trên đầu ngón tay hắn có máu.

Một chấm nhỏ.

Không biết là máu của hắn hay của vách.

Ngoài cửa có người.

Tần Vô Thương không quay lại ngay.

Hắn chỉ nghe tiếng áo vải rất nhẹ, tiếng một người đứng yên quá lâu nên hơi thở cũng thấp xuống.

"Ngươi thấy nàng?"

Giọng Mạc Trường Phong.

Không cao.

Không gấp.

Nhưng mỗi chữ đều rơi đúng chỗ.

Tần Vô Thương rút tay khỏi vách.

Hắn quay lại.

Cửa phòng không biết đã mở từ lúc nào. Mạc Trường Phong đứng ngoài ngưỡng, áo xanh đậm, tóc còn vương hơi sương sáng. Phía sau hắn, hành lang trống. Tiểu Thất đứng cách đó xa hơn một chút, tay ôm khay gỗ, mắt cúi xuống như đang cố biến mình thành một phần của tường.

Mạc Trường Phong không bước vào.

Hắn nhìn tay Tần Vô Thương.

Nhìn vách phía bắc.

Rồi nhìn hắn.

"Ta không thấy rõ mặt." Tần Vô Thương nói.

Mạc Trường Phong im.

"Ta thấy cổng Vô Tướng." Tần Vô Thương tiếp. "Cũ hơn bây giờ."

Ánh mắt Mạc Trường Phong khẽ động.

"Còn gì?"

"Mưa."

"Còn gì?"

"Một nữ tử cầm ô."

Tiểu Thất phía sau khẽ siết khay gỗ.

Mạc Trường Phong không nhìn Tiểu Thất. Hắn chỉ hỏi:

"Nàng nói gì?"

Tần Vô Thương cúi nhìn vệt máu trên đầu ngón tay.

"Nàng gọi một người."

"Gọi ai?"

"Vô Thương."

Hành lang Hắc Trúc Viện bỗng im hẳn.

Ngay cả tiếng chổi ngoài sân cũng dừng.

Mạc Trường Phong nhìn hắn rất lâu.

"Gọi ngươi?"

Tần Vô Thương chậm rãi lắc đầu.

"Không giống ta."

"Vì sao?"

"Người đó lớn hơn." Hắn nói. "Cao hơn. Đứng dưới mưa. Ta không thấy mặt."

"Nhưng gọi là Vô Thương."

"Ừ."

Mạc Trường Phong không hỏi nữa ngay.

Hắn bước vào phòng, nhưng chỉ bước đến giữa phòng thì dừng. Khoảng cách giữa hắn và vách phía bắc vẫn đủ xa. Hắn không chạm vào bất cứ thứ gì. Cách hắn nhìn vết khắc hoa anh đào không giống lần đầu thấy. Cũng không giống người hiểu hết.

Giống người từng nghe một câu chuyện cũ, nay nhìn thấy một chữ trong câu chuyện ấy tự hiện trên đá.

"Câu đó đừng nói với người thứ ba." Mạc Trường Phong nói.

Tần Vô Thương nhìn Tiểu Thất.

Tiểu Thất lập tức cúi đầu sâu hơn.

"Ta không nghe rõ."

Mạc Trường Phong liếc hắn.

Tiểu Thất sửa rất nhanh:

"Ta không nghe gì."

Mạc Trường Phong không vạch trần.

Hắn quay lại Tần Vô Thương.

"Nếu có người hỏi, ngươi chỉ thấy vách đá."

"Còn nếu vách đá lại chảy máu?"

"Thì đừng đứng quá gần."

Tần Vô Thương nhìn hắn.

"Ngươi biết đó là gì?"

"Không."

Câu trả lời đến quá nhanh.

Nhanh đến mức gần như thật.

Mạc Trường Phong nhìn vết khắc thêm một nhịp. "Ngươi cũng không biết mình vừa thấy gì. Điều đó tốt hơn là tưởng mình biết."

"Vậy ngươi có báo không?"

Mạc Trường Phong không trả lời ngay.

Ngoài sân, đèn lồng trắng đã tắt. Ban ngày trong Hắc Trúc Viện không sáng hơn đêm bao nhiêu. Ánh sáng chỉ làm mọi thứ rõ hơn, chứ không làm chúng bớt lạnh.

"Ở Hắc Trúc Viện," Mạc Trường Phong nói, "đừng nhìn lâu quá."

"Đó là lời khuyên?"

"Là cách người ở đây tự an ủi."

Hắn quay người ra cửa.

"Hôm nay sẽ có người tới hỏi ngươi vài câu. Trả lời ít thôi."

"Ai?"

"Chưởng sự Hắc Trúc."

Tiểu Thất ngẩng đầu rất khẽ.

Mạc Trường Phong thấy, nhưng không nói.

Tần Vô Thương hỏi: "Hỏi về vách?"

"Có thể."

"Về tên trong đêm?"

"Nếu ngươi nhắc tới."

Tần Vô Thương hiểu.

Không nhắc.

Trong Hắc Trúc Viện, một cái tên nói ra quá dễ trở thành thứ bị ghi lại.

Mạc Trường Phong đi tới cửa, rồi dừng.

"Tay."

Tần Vô Thương nhìn đầu ngón tay còn dính máu.

"Lau đi."

"Vì sao?"

"Vì có người thích nhìn máu hơn nhìn người."

Nói xong, hắn rời đi.

Tiểu Thất đứng ngoài cửa thêm một lúc, rồi bước vào rất nhanh. Hắn đặt khay xuống, lấy từ tay áo ra một miếng vải xám sạch, đưa cho Tần Vô Thương.

"Lau đi."

"Mạc Trường Phong bảo ngươi?"

"Ta tự nghe được." Tiểu Thất nói, rồi lại sửa, "Ta đoán."

Tần Vô Thương nhận miếng vải.

Máu trên đầu ngón tay rất ít. Lau một cái là hết. Nhưng trên miếng vải xám, vệt đỏ lại không thấm ra như máu thường. Nó nằm trên sợi vải một lúc, rồi nhạt dần, để lại một chấm hồng mỏng.

Tiểu Thất nhìn thấy.

Hắn lập tức gấp miếng vải lại.

"Đừng vứt."

"Vì sao?"

"Vứt ra ngoài sẽ có người nhặt."

"Vậy giữ?"

"Giữ trong phòng cũng có người tìm."

Tần Vô Thương nhìn hắn.

Tiểu Thất mím môi, giống như vừa nói quá nhiều.

Một lúc sau, hắn cầm miếng vải, đi tới góc phòng, nhét nó vào khe rất nhỏ dưới chân giường đá. Động tác nhanh và quen, như chỗ đó từng giấu nhiều thứ không nên có.

"Ngươi thường làm vậy?"

"Tạp dịch phải biết chỗ nào bụi hay lọt vào."

Tần Vô Thương không hỏi nữa.

Tiểu Thất đứng dậy. "Nếu chưởng sự hỏi, ngươi đừng nói ta vào phòng sau Mạc sư huynh."

"Vì sao?"

"Vì tạp dịch không nên nghe chuyện người lưu quan sát."

"Ngươi nghe rồi."

"Cho nên đừng nói."

Lần này, Tần Vô Thương gật đầu.

Đó chưa phải tin tưởng.

Nhưng ở Hắc Trúc Viện, có người nhắc mình giấu một mảnh vải dính máu cũng đã là quá nhiều.

Buổi sáng trôi qua trong tiếng chổi quét đá và tiếng thẻ gỗ chạm nhẹ dưới mái hiên.

Tần Vô Thương không rời phòng.

Mạc Trường Phong cũng không quay lại.

Tiểu Thất đưa thêm nước một lần, không nói gì. Khi đi ngang vách phía bắc, hắn không nhìn. Nhưng chân hắn bước nhanh hơn nửa nhịp.

Đến cuối giờ Thìn, cửa lớn Hắc Trúc Viện mở.

Lần này then cửa không tự trượt.

Có người gõ.

Một tiếng.

Rồi hai tiếng.

Tiếng gõ không giống người xin vào. Nó giống người đến kiểm đồ.

Tiểu Thất đang quét sân thì dừng lại. Hắn đặt chổi sát tường, cúi đầu. Mấy cửa phòng trên hành lang không mở, nhưng Tần Vô Thương biết bên trong có người đang nghe.

Một người mặc áo đen bước vào.

Tuổi không quá già. Mặt dài, mắt hẹp, tóc buộc gọn, bên hông treo một chuỗi thẻ đồng nhỏ. Trên áo hắn không có ký hiệu đệ tử. Chỉ có một đường chỉ xám thêu ở cổ tay, màu gần giống vách đá sau mưa.

Chưởng sự Hắc Trúc.

Không ai giới thiệu.

Nhưng cả viện đều biết.

Sau lưng hắn là một đệ tử áo xám, hai tay nâng một hộp gỗ dài và một thẻ lệnh màu đen.

Người áo đen đứng giữa sân, nhìn cây trúc đen, nhìn bát nước dưới gốc trúc, rồi nhìn dãy phòng phía bắc.

"Tần Vô Thương." Hắn gọi.

Tên hắn vang qua sân.

Ban ngày.

Không phải tiếng sổ đêm.

Nhưng Tần Vô Thương vẫn cảm thấy ngực mình khẽ động.

Tiểu Thất cúi đầu thấp hơn.

Đệ tử áo xám đặt hộp gỗ lên bàn đá dưới mái hiên. Hộp không lớn. Gỗ màu nâu sẫm, mép bọc đồng. Khi mở ra, bên trong lót vải trắng.

Trên vải trắng là ba cây kim bạc, mảnh và sạch đến lạnh.

Bên cạnh là một chén sứ nhỏ, trắng đến mức nhìn không giống thứ nên dùng để đựng máu.

Chưởng sự Hắc Trúc nhận thẻ lệnh màu đen.

Hắn đọc.

Không đọc thành tiếng.

Nhưng khoảng sân Hắc Trúc Viện như đã đọc cùng hắn.

Một lúc lâu sau, hắn khép thẻ lại.

"Mở phòng thứ ba." Hắn nói.

Tiểu Thất không động ngay.

Chưởng sự nhìn sang.

"Không nghe?"

Tiểu Thất cúi đầu. "Nghe."

Hắn lấy chìa khóa.

Vòng chìa khóa lần đầu tiên phát ra tiếng.

Rất khẽ.

Nhưng trong Hắc Trúc Viện, tiếng khẽ cũng đủ xa.

Tần Vô Thương đứng trong phòng, nhìn qua khe cửa.

Chưởng sự Hắc Trúc cầm thẻ lệnh bước tới.

Trên thẻ chỉ có một dòng.

Mực đỏ chưa khô hẳn.

Lấy máu người lưu quan sát — Tần Vô Thương.