📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Vong Xuyên Điệp

Chương 8: Một Giọt Máu

09/05/2026

Trong Hắc Trúc Viện, lấy máu không cần tiếng quát.

Chỉ cần một thẻ lệnh, một chiếc chén trắng, và một người đủ im để không hỏi vì sao.

Tấm thẻ đen được đặt trên bàn đá trước cửa phòng thứ ba. Chưởng sự Hắc Trúc đứng bên cạnh bàn, tay áo xám buông thẳng, mặt không có vẻ vừa bước vào một nơi đang giam người. Ông ta giống người đến kiểm đếm củi, hoặc ghi số bát cơm trong kho.

Hộp gỗ đặt dưới thẻ lệnh đã mở.

Bên trong là ba cây kim bạc, một cuộn vải trắng, một chiếc chén sứ nhỏ sạch đến mức không có bóng, và một mảnh giấy vàng mỏng dùng để niêm miệng chén sau khi xong việc.

Tiểu Thất đứng gần ngưỡng cửa, hai tay bưng khay nước. Hắn cúi đầu thấp hơn mọi ngày. Sợi dây buộc chìa khóa bên hông không kêu lấy một tiếng.

Tần Vô Thương ngồi trong phòng, lưng dựa vách, cổ tay trái còn vết siết rất nhạt của sợi chỉ đỏ. Sau một đêm gần như không ngủ, mắt hắn không đỏ, chỉ sâu hơn một chút. Trên nền đá cạnh vách phía bắc, chỗ giọt máu từ hoa anh đào rơi xuống, không còn dấu gì. Tiểu Thất đã lau sạch từ lúc trời chưa sáng.

Lau sạch không có nghĩa là chưa từng có.

Tần Vô Thương biết. Tiểu Thất cũng biết.

Nhưng trong Hắc Trúc Viện, thứ được lau sạch thì tạm thời không tồn tại.

Chưởng sự nhìn hắn.

"Tần Vô Thương?"

"Ừ."

"Người lưu quan sát."

Tần Vô Thương nhìn tấm thẻ đen trên bàn đá.

"Trên đó viết vậy."

Ngòi bút của chưởng sự dừng một nhịp, rồi tiếp tục hạ xuống trang sổ. Trang giấy dày, đã ngả màu vàng nhạt. Trên đầu trang không ghi tên đệ tử, cũng không ghi ngày nhập môn. Chỉ có bốn chữ nhỏ: Hắc Trúc tạm lục.

Tạm lục.

Không phải danh sách người được nhận. Cũng không hẳn danh sách người bị đuổi.

Một chỗ để đặt tên trong khi môn phái chưa biết nên ném hắn đi đâu.

Chưởng sự hỏi tiếp:

"Đêm qua có rời phòng?"

"Không."

"Có người vào phòng?"

Tần Vô Thương liếc qua Tiểu Thất.

Tiểu Thất vẫn cúi đầu, mắt nhìn khay nước, như trên đời này không còn việc nào quan trọng hơn giữ cho nước khỏi sóng.

"Có người đưa cơm," Tần Vô Thương nói.

Chưởng sự viết hai chữ.

"Ngoài ra?"

"Không."

"Có nghe tiếng lạ?"

Lần này, Tần Vô Thương im một lát.

Hắn nhớ tiếng lật sổ trong đêm. Nhớ giọng đọc rất khẽ ngoài hành lang. Nhớ ba chữ kia đi qua tai hắn, rơi vào ngực, khiến vết thương cũ rung lên như có thứ bị gọi dậy.

Diệp Linh Lung.

Hắn không đọc lại trong lòng.

Không phải vì quên. Mà vì sợ đọc thêm một lần, tên ấy cũng sẽ giống màu đỏ trên chiếc ô, bắt đầu lùi khỏi tay hắn.

Chưởng sự ngẩng mắt.

"Có?"

Tần Vô Thương đáp:

"Có tiếng ngoài hành lang."

"Nghe rõ không?"

"Không rõ."

Tiểu Thất khẽ đổi tay bưng khay. Rất nhanh. Nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, người khác sẽ tưởng hắn chỉ mỏi tay.

Chưởng sự ghi thêm một dòng. Nét bút rất gọn. Không có chữ nào dư.

"Tay trái."

Một đệ tử áo xám đi cùng chưởng sự bước vào, kéo chiếc ghế thấp đặt giữa phòng. Tần Vô Thương đứng dậy, đi tới ngồi xuống.

Không ai trói hắn.

Cuộn vải trắng chỉ được quấn quanh cổ tay, kéo qua lòng bàn tay, buộc hờ vào mép bàn đá. Vừa đủ để tay hắn không rút lại khi kim chạm da. Vừa đủ để ghi thành quy trình, không thành hình phạt.

Chưởng sự đặt chén sứ dưới đầu ngón tay hắn.

"Lấy máu không phải thẩm vấn," ông ta nói. "Hỏi gì đáp nấy. Không cần đáp thừa."

Tần Vô Thương nhìn chiếc chén.

Chén trắng quá.

Trong Hắc Trúc Viện, mọi thứ đều được lau quá sạch. Nền đá. Bàn. Chén. Tường. Ngay cả then cửa cũng không còn vết tay người dùng lâu ngày. Sạch đến mức giống như nơi này không chịu giữ lại chứng cứ cho ai.

Chưởng sự cầm một cây kim bạc.

Kim rất mảnh. Mũi kim không sáng rực, chỉ lạnh.

Tần Vô Thương không rút tay.

Hắn đã hiểu từ lúc bước vào Vô Tướng Môn rằng ở đây, chống lại một việc nhỏ thường chỉ khiến việc lớn đến nhanh hơn. Hắn chưa có tư cách hỏi vì sao. Cũng chưa có sức nói không.

Hắn chỉ nhìn.

Nhìn tay chưởng sự. Nhìn trang sổ mở trên bàn. Nhìn góc thẻ đen hơi cong lên vì ẩm. Nhìn Tiểu Thất đứng cạnh cửa, khay nước trong tay nghiêng về bên trái một chút. Nhìn mảnh giấy vàng đặt bên chén, cạnh đó có một sợi dây đen dùng để buộc miệng chén sau khi niêm.

Những thứ này đều đã được chuẩn bị sẵn.

Không phải lần đầu.

Kim bạc chạm vào đầu ngón giữa tay trái hắn.

Một cái đau rất nhỏ.

Máu trồi lên.

Chưởng sự nghiêng chén sứ tới gần, động tác không chậm cũng không vội. Đệ tử áo xám bên cạnh cúi xuống nhìn. Tiểu Thất cũng nhìn, rồi lập tức nhìn ra ngoài cửa.

Giọt máu rời khỏi da hắn nửa tấc.

Rồi dừng lại.

Nó không rơi.

Trong phòng, đèn dầu trên bàn khẽ lắc. Không có gió đi qua. Ngọn lửa thấp xuống một chút, kéo bóng chiếc chén dài trên mặt đá.

Giọt máu treo giữa đầu ngón tay Tần Vô Thương và miệng chén. Mép dưới đã chạm vào không khí phía trên lòng chén, nhưng không chịu rơi xuống. Nó kéo dài, mảnh dần, đỏ đến mức gần như không còn là giọt.

Một sợi.

Rất mảnh.

Mảnh như chỉ khâu.

Tần Vô Thương nhìn sợi máu ấy, cổ tay trái lạnh đi trước, rồi nóng lên ở chỗ sợi chỉ đỏ đang nằm sát da. Hắn không làm gì. Không thể làm gì. Máu rời khỏi người hắn theo ý của thứ khác, không theo ý hắn.

Chưởng sự khựng tay.

Chỉ một nhịp.

Nhưng Tần Vô Thương thấy.

Người đã quen ghi những chuyện lạ vào sổ sẽ không khựng vì máu không rơi. Ông ta khựng vì máu không rơi theo cách ông ta từng nghĩ.

Sợi máu không rơi xuống chén.

Nó chạm vào mép chén sứ, bám lại ở đó, rồi kéo nghiêng về phía cửa sổ nhỏ bị song gỗ chặn. Cửa sổ nhìn ra hàng trúc đen phía sau viện. Xa hơn nữa, qua lớp trúc và tường thấp, là phần núi bị sương che khuất.

Sâu trong Vô Tướng Môn.

Chén sứ xoay rất nhẹ trên mặt bàn đá.

Không đủ để phát ra tiếng.

Chỉ đủ để vệt máu trên mép chén chỉ về cùng một hướng.

Đệ tử áo xám há miệng.

Chưởng sự buông một chữ:

"Im."

Người kia lập tức cúi đầu.

Tiểu Thất đặt khay nước xuống, chậm hơn bình thường một chút. Mặt nước trong bát đồng trên khay phản chiếu sợi máu đỏ mảnh giữa phòng. Hắn nhìn thấy. Mắt hắn mở lớn trong chưa đầy nửa hơi thở, rồi cụp xuống.

"Chén lệch rồi," Tiểu Thất nói rất khẽ.

Không ai hỏi hắn.

Hắn đưa tay chỉnh lại khay nước, thân người nghiêng qua vừa đủ để che tầm nhìn từ cửa vào. Động tác vụng về, nhưng không quá vụng. Vụng vừa đủ để giống một tạp dịch sợ làm đổ nước trước mặt chưởng sự.

Chưởng sự không nhìn hắn.

Ông ta rút kim bạc ra khỏi tay Tần Vô Thương, dùng vải trắng ép lên đầu ngón tay. Sợi máu mảnh run lên, đứt khỏi da hắn, nhưng phần bám ở mép chén vẫn chưa rơi xuống. Nó co lại, nằm thành một đường đỏ cong trên vành sứ, đầu đường vẫn chỉ về cửa sổ.

Chưởng sự đưa tay che miệng chén.

Ngón tay ông ta khô. Móng tay cắt rất sát. Trên mu bàn tay có một vết sẹo cũ chạy ngang, màu trắng nhạt, giống vết bị dây siết nhiều năm trước.

Ông ta nhìn vệt máu trên mép chén một lúc.

Sau đó, ông đóng sổ.

Trang đang viết chưa khô mực. Đóng lại như vậy sẽ làm nhòe chữ.

Chưởng sự không quan tâm.

"Mục này không vào sổ sáng."

Đệ tử áo xám cúi đầu thấp hơn.

"Vâng."

"Đổi chén ghi thường lệ."

"Nhưng..."

Chưởng sự nhìn hắn.

Người kia nuốt chữ còn lại.

Tiểu Thất đã bưng bát nước đến cạnh bàn. Hắn không nhìn vệt máu. Hắn nhìn mảnh vải trắng đang ép trên đầu ngón tay Tần Vô Thương.

"Nước lạnh rồi," hắn nói. "Để ta đi đổi."

Chưởng sự nói:

"Không cần."

Tiểu Thất đứng yên.

Chưởng sự lấy mảnh giấy vàng phủ lên miệng chén có vệt máu, dùng dây đen quấn ba vòng. Sau đó ông lấy ra một con dấu nhỏ bằng xương xám, ấn lên mép giấy.

Dấu không có chữ.

Chỉ có một vạch ngang bị cắt đôi ở giữa.

Tần Vô Thương nhìn dấu ấy. Không hỏi.

Hỏi trong Hắc Trúc Viện thường không làm người ta biết thêm. Chỉ khiến người khác biết mình muốn biết.

Chưởng sự đặt chén đã niêm vào hộp gỗ. Không để chung với kim. Không để cạnh mảnh vải. Một ngăn riêng dưới đáy hộp được kéo ra, vừa khít với đáy chén.

Ông ta lấy một chiếc chén khác, hứng giọt máu còn lại từ đầu ngón tay Tần Vô Thương. Lần này, máu rơi xuống bình thường. Một giọt nhỏ, tròn, chìm vào lòng chén trắng.

Chưởng sự mở một trang sổ khác.

Viết:

Khí huyết hơi hàn. Chờ nghiệm lại.

Bảy chữ.

Không có sợi máu.

Không có hướng núi sau.

Không có chiếc chén đã niêm.

Tần Vô Thương nhìn bảy chữ ấy, rồi nhìn hộp gỗ trong tay chưởng sự.

Hóa ra Vô Tướng Môn không chỉ biết ghi chép.

Họ cũng biết bỏ thứ không muốn người khác đọc vào một ngăn khác.

Chưởng sự cởi dải vải trên cổ tay hắn. Vết siết trắng hằn qua da. Sợi chỉ đỏ nằm ngay dưới vết siết, im lặng như chưa từng nóng lên.

"Phòng thứ ba," chưởng sự nói với đệ tử áo xám, "từ hôm nay khóa hai then."

Đệ tử đáp:

"Vâng."

"Cơm nước qua ô cửa. Không gọi ra sân nếu không có thẻ lệnh."

"Vâng."

Tiểu Thất cúi đầu.

Tần Vô Thương đặt tay trái xuống đầu gối. Đầu ngón tay còn tê. Cảm giác đau đã hết, nhưng chỗ máu rời da vẫn lạnh, như bị một sợi tóc ướt quấn quanh.

Chưởng sự cầm hộp gỗ lên.

Trước khi bước ra, ông ta quay lại nhìn Tần Vô Thương lần nữa.

Ánh mắt ấy không có ghét.

Cũng không có thương.

Nó là ánh mắt của người vừa thấy một dòng trong sổ không nên để chung với những dòng còn lại.

"Đừng để tay chảy máu thêm," ông ta nói.

Tần Vô Thương hỏi:

"Vì sao?"

Chưởng sự dừng ở cửa.

Tiếng trúc ngoài sân cọ nhẹ vào nhau. Ban ngày ở Hắc Trúc Viện cũng thiếu tiếng chim. Chỉ có lá trúc đen, then cửa, và bước chân đi qua quá ít để thành sinh khí.

"Người lưu quan sát," chưởng sự đáp, "không cần nhiều vì sao."

Ông ta đi.

Cửa phòng khép lại. Then ngoài rơi xuống cái cạch thứ nhất.

Một lát sau, cái cạch thứ hai.

Âm thanh ngắn, gọn. Không cần thêm lời.

Tiểu Thất chưa đi ngay. Hắn đứng ngoài cửa, bóng đổ qua khe dưới, nhỏ và méo vì ánh đèn hành lang.

"Ngươi thấy gì?" Tần Vô Thương hỏi.

Bóng Tiểu Thất cứng lại.

"Đèn tối," hắn nói.

"Ban ngày."

"Hắc Trúc Viện ban ngày cũng tối."

Tần Vô Thương không hỏi nữa.

Tiểu Thất cúi xuống nhặt khay nước. Trước khi đi, hắn đẩy qua ô cửa nhỏ một miếng vải sạch cuộn lại. Không nói dùng để làm gì.

Tần Vô Thương nhận lấy.

Trên miếng vải có mùi tro bếp rất nhạt, không giống vải trong kho Hắc Trúc. Có lẽ Tiểu Thất tự giữ lại. Có lẽ hắn nghĩ nếu tay Tần Vô Thương lại chảy máu, dùng vải của chưởng sự sẽ bị ghi. Dùng vải của tạp dịch thì không chắc.

Không chắc là thứ tốt nhất Tiểu Thất có thể cho.

Cuối giờ Tỵ, sân Hắc Trúc có người tới.

Tần Vô Thương ngồi trong phòng, chỉ nghe tiếng bước chân qua hành lang trúc. Một người đi rất chậm. Một người đi nhanh hơn nửa bước rồi dừng lại ngoài sân.

Giọng chưởng sự vang lên trước:

"Mạc sư huynh."

Mạc Trường Phong đáp:

"Xong rồi?"

"Đã lấy."

"Vào sổ nào?"

Ngoài cửa im trong một hơi thở.

"Không thuộc sổ thường."

Tần Vô Thương ngẩng đầu.

Trong phòng không có gió, nhưng đèn dầu trên bàn thấp xuống một chút, như nghe thấy câu đó cũng muốn né.

Mạc Trường Phong không hỏi ngay. Hắn đứng ngoài sân, bị vách gỗ và cửa đá ngăn lại, nhưng Tần Vô Thương vẫn cảm giác được ánh mắt của hắn đang nhìn về phòng thứ ba.

Không phải nhìn người.

Nhìn chỗ vừa bị khóa thêm một then.

"Thẻ lệnh từ đâu?" Mạc hỏi.

Chưởng sự đáp:

"Thẻ đen không ghi người đưa."

"Ngươi nhận?"

"Hắc Trúc nhận thẻ, không nhận người."

Mạc Trường Phong khẽ cười một tiếng. Rất nhạt. Không có vui.

"Quy củ tốt."

Chưởng sự không đáp.

Một lát sau, tiếng hộp gỗ đặt xuống bàn đá ngoài sân vang lên rất nhỏ. Có lẽ Mạc nhìn nó. Có lẽ hắn chỉ nhìn dấu niêm trên miệng chén. Tần Vô Thương không thấy được.

Hắn chỉ nghe Mạc nói:

"Phòng thứ ba khóa hai then?"

"Vâng."

"Đủ."

"Nếu trên hỏi?"

"Ghi người lưu quan sát khí huyết chưa ổn, cần tĩnh dưỡng."

"Còn chén kia?"

Mạc im một lúc.

"Đưa theo đường cũ."

Đường cũ.

Hai chữ ấy rơi vào tai Tần Vô Thương. Không lớn. Không rõ nghĩa. Nhưng nó khiến hắn nhớ đến chiếc ngăn riêng dưới đáy hộp, nhớ dấu xương xám không có chữ, nhớ vệt máu nghiêng về phía núi sau.

Đã có đường cũ, nghĩa là từng có thứ được đưa đi như vậy.

Không phải hôm nay mới có.

Tiếng bước chân chưởng sự xa dần.

Mạc Trường Phong không đi ngay.

Hắn đứng ngoài cửa phòng thứ ba.

Tần Vô Thương cũng không lên tiếng trước.

Hai người cách nhau một cánh cửa, hai cái then và một quy củ chưa biết viết ở đâu.

Cuối cùng, Mạc nói:

"Tay còn chảy không?"

"Không."

"Tốt."

Tần Vô Thương nhìn đầu ngón tay trái. Miếng vải Tiểu Thất đưa đã được quấn quanh đó. Vệt máu nhỏ thấm vào vải, không đỏ tươi, chỉ xám hồng vì tro bếp.

Hắn hỏi:

"Nó chỉ về đâu?"

Ngoài cửa, Mạc yên lặng.

Lần này, sự im lặng dài hơn mọi câu trả lời.

"Ngươi tốt nhất chưa biết," Mạc nói.

"Nhưng các ngươi biết."

"Biết hướng không giống biết đường."

Tần Vô Thương nhớ tiếng chuông thứ hai sau cổng Vô Tướng, nhớ vệt đỏ trên bia khảo hạch, nhớ hai chữ mờ trên Bia Hỏi Tâm rồi tắt, nhớ hoa anh đào rỉ máu trong đêm.

Tất cả đều không giải thích.

Nhưng tất cả đều bị người của Vô Tướng Môn nhanh chóng che lại, khóa lại, ghi sang một sổ khác.

"Vậy ta là gì?" hắn hỏi.

Mạc Trường Phong không trả lời ngay.

Một chiếc lá trúc rơi ngoài sân. Lá chạm đất không phát tiếng. Hắc Trúc Viện đến lá rơi cũng giống biết giữ mồm.

"Hiện tại," Mạc nói, "ngươi là người còn sống trong phòng thứ ba."

Câu đó không giống an ủi.

Cũng không giống cảnh cáo.

Nó chỉ là một sự thật được nói vừa đủ.

Tần Vô Thương cúi mắt.

"Từ giờ," Mạc nói tiếp, "đừng để máu rơi vô cớ."

"Nếu có người muốn lấy nữa?"

"Thì nhớ xem ai cầm chén."

Sau câu đó, Mạc Trường Phong đi.

Không hứa giúp. Không bảo hắn yên tâm. Không nói thứ trong máu hắn là gì. Bước chân rời khỏi hành lang trúc, đều, nhẹ, càng xa càng giống một câu chưa viết hết.

Tần Vô Thương ngồi lại rất lâu.

Trong phòng thứ ba, không có giấy mực. Không có gương. Không có dao. Không có vật gì đủ sắc ngoài cạnh chiếc bát thô đựng cơm và móng tay của hắn.

Hắn đặt tay trái lên bàn.

Đầu ngón tay đã ngừng đau. Nhưng mỗi khi hắn nhìn vào đó, trước mắt lại hiện sợi máu mảnh treo giữa da và miệng chén. Sợi máu ấy không giống máu của người sống. Nó giống một thứ dùng để khâu. Khâu một vết nứt, hoặc kéo một người về phía nơi người đó chưa từng tới trong đời này.

Đời này.

Tần Vô Thương dừng ở hai chữ ấy.

Hắn không biết vì sao mình nghĩ vậy.

Ngoài cửa, trời xám dần. Hắc Trúc Viện không có hoàng hôn đẹp. Ánh chiều bị trúc đen cắt thành từng mảnh hẹp, rơi trên nền đá, rồi mất rất nhanh. Tiểu Thất đưa cơm tối qua ô cửa nhỏ, không vào phòng.

Bát cơm hôm nay nguội hơn.

Trên bát có một vết mẻ nhỏ ở miệng.

Tiểu Thất đẩy bát vào, nói:

"Phòng thứ ba từ nay không mở cửa sau giờ Dậu."

"Trước đó thì mở?"

"Trước đó cũng không chắc."

Tần Vô Thương cầm bát cơm.

Tiểu Thất đứng ngoài, nhìn vết vải trên tay hắn.

"Đừng để bẩn," Tiểu Thất nói.

"Vải?"

"Sổ."

Nói xong, hắn kéo ô cửa lại.

Tiếng chốt nhỏ khép vào, mảnh như tiếng móng tay gõ lên xương.

Đêm xuống.

Hắc Trúc Viện ban đêm không tối hẳn. Đèn lồng trắng ngoài hành lang cháy suốt, ánh sáng nhạt, không đủ soi đường xa, chỉ đủ để người trong phòng biết bên ngoài vẫn có người canh. Tần Vô Thương ngồi trên giường đá, bát cơm đã ăn hết một nửa, nước trong chén chưa uống.

Hắn thử nhớ chiếc ô.

Mưa.

Khe nước.

Một bàn tay buông cán ô.

Tiếng gọi bị thiếu một nửa.

Một người đứng dưới tán ô, mặt bị mưa che khuất.

Hắn vẫn nhớ những thứ ấy.

Nhưng khi nghĩ đến màu của tán ô, Tần Vô Thương thấy lòng bàn tay mình lạnh đi.

Màu đỏ từng rất rõ.

Đỏ như thứ duy nhất còn sót lại trong giấc mộng. Đỏ như một vết khắc trên nền mưa. Đỏ đến mức hắn từng tin chỉ cần nhắm mắt, mình có thể tìm lại nó giữa ngàn màu khác.

Bây giờ, màu ấy lùi ra xa.

Không biến mất.

Chỉ xa hơn một chút.

Xa như đèn lồng ngoài hành lang nhìn qua hai lớp song gỗ. Vẫn thấy sáng, nhưng không chạm được vào ánh sáng. Hắn càng cố nhớ, màu đỏ càng mỏng, trôi qua giữa máu trên đầu ngón tay và hoa anh đào trên vách phía bắc.

Đỏ như máu?

Đỏ như hoa?

Hay chiếc ô vốn chỉ là một khoảng màu trống, được hắn gọi là đỏ vì ngoài chữ đó ra, hắn không còn gì để giữ?

Tần Vô Thương đưa tay lên thái dương.

Không đau.

Chính vì không đau, hắn mới thấy lạnh.

Những thứ bị lấy đi trong im lặng thường không để lại vết thương cho người khác nhìn.

Hắn bước xuống giường, đi tới chiếc bàn đá. Cạnh bàn cứng, hơi sứt. Hắn dùng móng tay cái cào lên mặt dưới, nơi người ngoài không dễ thấy.

Một nét.

Hai nét.

Rất nông.

Chữ không thành hình đẹp. Chỉ đủ để chính hắn biết mình đã cố viết một màu.

Đỏ.

Hắn nhìn nét khắc ấy trong bóng tối.

Nếu sáng mai hắn nhìn chữ này mà không hiểu vì sao mình khắc, hắn sẽ biết chiếc ô đã mất thêm một phần.

Rồi nhắm mắt lại lần nữa.

Trong mưa, chiếc ô vẫn còn đó.

Chỉ là màu trên tán ô đã xa đến mức hắn không còn chắc mình đang nhớ, hay đang gọi tên một khoảng trống chưa kịp mất.

← Chương trướcChương 7: Hoa Anh Đào Trên Vách📋 Mục lục
Chương sau →Chưa có chương sauTheo dõi để nhận chương mới