📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Vong Xuyên Điệp

Chương 6: Hắc Trúc Viện

09/05/2026

Vô Tướng Môn không đuổi hắn.

Họ chỉ nhốt hắn ở một nơi dành cho người cần nhìn kỹ.

Tiếng then cửa rất xa kia không vang thêm lần thứ hai. Nó chìm vào bóng trúc đen phía trước, giống một viên đá nhỏ rơi xuống giếng sâu, không chạm đáy.

Tần Vô Thương đi sau đệ tử áo xám.

Lối vào Hắc Trúc Viện không dẫn qua chính đạo. Nó men theo sườn núi phía đông, vòng khỏi sân khảo hạch, tránh xa những mái điện cao và tiếng người còn sót lại sau buổi tuyển nhập môn. Càng đi, Vô Tướng Môn càng ít giống tiên môn mà người dưới núi vẫn kể. Không có mây lành. Không có hạc trắng. Không có đệ tử cười nói cầm kiếm đi qua.

Chỉ có trúc đen.

Thân trúc mọc sát hai bên đường, thẳng, mảnh, tối như những nét bút đã khô trên giấy cũ. Gió núi thổi qua nơi khác thì nghe tiếng lá. Thổi đến đây, nó im. Lá trúc không lay. Bóng trúc đổ xuống mặt đá thành từng vệt dài, cắt ngang lối đi như những vạch gạch tên.

Đệ tử áo xám đi rất nhanh.

Tần Vô Thương không hỏi.

Sợi chỉ đỏ trên cổ tay hắn đã nguội. Nó nằm dưới tay áo, im lặng như một thứ chưa từng khiến cổng núi rung, chưa từng khiến Bia Hỏi Tâm hiện hai chữ lạ rồi tắt. Nhưng vết thương trong ngực hắn vẫn còn âm ỉ. Không đau rõ. Chỉ như có một móc nhỏ cắm ở đó, kéo rất khẽ mỗi khi hắn đi sâu hơn vào bóng trúc.

Qua một khúc quanh, Hắc Trúc Viện hiện ra.

Đó là một viện thấp, nằm sát vách núi. Tường không cao. Cửa không lớn. Trên cổng cũng không treo bảng son thếp chữ. Chỉ có một tấm gỗ đen đã phai, khắc ba chữ Hắc Trúc Viện bằng nét đao rất mỏng. Ba chữ ấy không sắc. Không mạnh. Chúng giống thứ từng bị khắc lại nhiều lần lên cùng một chỗ, càng khắc càng nhạt.

Trước cửa viện có hai đèn lồng trắng.

Không thắp lửa.

Nhưng giấy đèn vẫn trắng bệch trong chiều muộn.

Đệ tử áo xám dừng trước cửa, lấy thẻ gỗ từ tay áo ra, gõ lên then cửa ba tiếng.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Không ai đáp.

Một lát sau, then cửa bên trong tự trượt ra.

Âm thanh nặng hơn tiếng then xa vừa rơi trong bóng trúc khi hắn rời sân phía đông. Gần hơn. Rõ hơn. Như cánh cửa này đã được đóng mở quá nhiều lần, nhưng mỗi lần mở vẫn không quen với việc có người bước vào.

Đệ tử áo xám đẩy cửa.

"Từ giờ Dậu trở đi, không tự ý rời phòng," hắn nói.

Tần Vô Thương nhìn vào trong viện.

"Ta chưa có phòng."

"Vào rồi sẽ có."

Hắn bước qua ngưỡng cửa.

Hắc Trúc Viện không hoang.

Nó sạch.

Sạch đến mức khiến người ta khó chịu. Sân lát đá được quét không còn một chiếc lá. Rãnh nước hai bên không có bùn. Bậc thềm không có rêu. Ngay cả giếng đá ở góc sân cũng được đậy nắp phẳng, trên nắp không vương bụi. Nhưng sự sạch ấy không giống nơi có người chăm nom. Nó giống nơi được lau đi mỗi ngày để xóa dấu.

Ở giữa sân có một cây trúc đen mọc đơn độc.

Nó cao hơn mái viện một chút. Lá thưa. Thân trúc có nhiều vết cắt nhỏ, vết này chồng lên vết kia, như ai đó từng dùng dao khắc gì rồi lại cạo đi. Dưới gốc trúc đặt một bát nước trong. Nước không động.

Tần Vô Thương nhìn bát nước ấy lâu hơn một nhịp.

Đệ tử áo xám liếc hắn.

"Đừng chạm."

"Ở đây thứ gì cũng không được chạm?"

"Nếu không biết nó là gì, tốt nhất đừng chạm."

Một giọng khác vang lên từ mái hiên bên trái:

"Nếu biết rồi, càng không nên chạm."

Người nói là một thiếu niên gầy, mặc áo vải xám cũ, tay ôm một bó chăn mỏng. Mặt hắn non hơn Tần Vô Thương một chút, nhưng mắt lại có vẻ đã quen nhìn người bị đưa vào đây. Trên cổ tay hắn treo một vòng chìa khóa nhỏ. Mỗi lần hắn bước, vòng chìa khóa không kêu.

Đệ tử áo xám nhìn hắn. "Tiểu Thất."

Thiếu niên đặt bó chăn xuống bậc thềm, cúi đầu qua loa.

"Lại có người mới à?"

"Không phải người mới." Đệ tử áo xám đưa thẻ gỗ qua. "Lưu quan sát."

Tiểu Thất nhận thẻ, nhìn ba chữ trên đó.

Tần Vô Thương.

Ánh mắt hắn dừng lại một chút, không phải vì nhận ra tên, mà vì mặt sau thẻ trống. Không có viện thuộc. Không có bậc. Không có mục đệ tử.

Tiểu Thất ngẩng lên nhìn Tần Vô Thương.

"Không qua khảo hạch?"

Tần Vô Thương đáp: "Chưa bị đuổi xuống."

Tiểu Thất nghe vậy, khóe miệng hơi động. Không rõ là cười hay chỉ vì câu ấy đúng với quá nhiều người từng qua đây.

"Vậy là ở được rồi."

Đệ tử áo xám cau mày. "Ít nói."

Tiểu Thất cúi đầu. "Biết rồi."

Đệ tử áo xám quay sang Tần Vô Thương.

"Nhớ quy củ."

Tần Vô Thương nhìn hắn.

"Ngươi không phải đệ tử chính thức. Sau giờ Dậu, không tự ý rời phòng. Không vào chính điện, không tới sân chính nếu không có người dẫn. Không qua hành lang trúc sau giờ Dậu. Không chạm vào vách phía bắc."

Hắn dừng một nhịp, như để từng câu đóng xuống.

"Ba đêm đầu, tên ngươi chỉ treo ở Hắc Trúc. Qua ba đêm không thêm chuyện, chấp sự mới quyết định ghi ngươi vào sổ nào."

"Nếu nghe ai gọi tên trong đêm, không đáp."

"Nếu thấy chữ hiện trên vách?" Tần Vô Thương hỏi.

Đệ tử áo xám nhìn hắn.

Tiểu Thất cũng nhìn hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, sân viện như im thêm một lớp.

Đệ tử áo xám nói: "Không đọc thành tiếng."

Tần Vô Thương gật đầu.

Người kia giao thẻ cho Tiểu Thất, xoay người rời đi. Khi ra tới cửa, hắn dừng lại, như nhớ thêm điều gì.

"Mạc sư huynh nói, trước khi hắn tới, đừng để người này ra khỏi viện."

Tiểu Thất cụp mắt nhìn vòng chìa khóa trên cổ tay mình.

"Ra khỏi viện thì khó. Người muốn ra hay viện muốn nhả, đều không dễ."

Đệ tử áo xám không đáp. Hắn kéo cửa.

Then nặng đóng lại.

Lần này, Tần Vô Thương nghe rất rõ.

Hắn bị giữ lại.

Tiểu Thất ôm bó chăn lên, nghiêng đầu về phía dãy phòng phía bắc.

"Đi theo ta."

Dãy phòng ở Hắc Trúc Viện thấp và hẹp. Cửa phòng đều giống nhau, gỗ đen, chốt đồng cũ. Trên mỗi cửa có một ô nhỏ hình vuông, đủ để đưa bát cơm vào nếu không muốn mở cửa. Trước vài phòng có thẻ gỗ treo ngược. Có phòng không treo gì cả. Những phòng không treo gì nhìn còn đáng ngại hơn.

Tiểu Thất dẫn hắn tới gian thứ ba từ cuối hành lang.

"Phòng này sạch."

Hắn đẩy cửa.

Trong phòng có một giường đá, một bàn thấp, một chậu nước, một ngọn đèn dầu chưa thắp và một cửa sổ bị song gỗ chắn ngang. Không có gương. Không có dao. Không có giấy. Không có bút. Trên tường chỉ có màu đá xám nhạt và những vệt cũ đã được cạo đi gần hết.

Cửa có then trong.

Ngoài cửa cũng có then.

Tần Vô Thương nhìn hai cái then.

Tiểu Thất thấy hắn nhìn, nói: "Then trong để ngươi tự khóa. Then ngoài để viện yên tâm."

"Nếu cả hai cùng khóa?"

"Thì đêm sẽ ngắn hơn."

Câu đó không giống đùa.

Tiểu Thất đặt chăn lên giường đá. "Ngươi ở đây không cần luyện công."

"Vậy ta cần làm gì?"

"Đừng gây thêm chuyện."

Tần Vô Thương nhìn hắn.

Tiểu Thất né ánh mắt ấy rất nhanh. Hắn đi tới bàn, đặt thẻ gỗ của Tần Vô Thương xuống, rồi lấy trong tay áo ra một mảnh than nhỏ, gạch một nét bên dưới tên.

"Một nét là gì?"

"Một người ở."

"Còn khi đi?"

Tiểu Thất ngừng tay.

"Tùy cách đi."

Hắn không nói thêm.

Trên bàn thấp cạnh cửa có ba vết lõm nhỏ, giống dấu bát từng đặt ở cùng một chỗ quá nhiều lần. Tiểu Thất nhìn thấy Tần Vô Thương để ý, liền dùng tay áo lau qua mặt bàn dù nơi đó vốn không có bụi.

"Cơm đặt ở đây," hắn nói. "Ăn xong cũng đặt ở đây."

"Nếu không ăn?"

"Ta vẫn mang bát đi."

"Nếu người trong phòng không mở cửa?"

Tiểu Thất im một nhịp, rồi đáp: "Cửa có ô đưa cơm."

Tần Vô Thương nhìn ô vuông nhỏ trên cánh cửa.

"Nếu người trong phòng không còn ở đó?"

Lần này Tiểu Thất không đáp ngay. Hắn cúi xuống chỉnh lại mép chăn, làm rất chậm, như một việc nhỏ cần hết sức cẩn thận.

"Ở Hắc Trúc Viện, bát còn là được tính một người." Hắn nói. "Những chuyện khác đừng hỏi tạp dịch."

Tần Vô Thương bước vào phòng. Khi đi ngang vách phía bắc, vết thương trong ngực hắn khẽ nhói.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu hắn đang nói, có lẽ sẽ bỏ qua.

Nhưng hắn không nói.

Hắn nhìn sang vách.

Ở góc thấp gần giường đá, có một vết khắc nhỏ. Năm nét nông tạo thành hình một đóa hoa. Nông đến mức giống vết xước vô tình. Nhưng năm nét ấy quá đều để là vô tình. Một cánh hoa thiếu mất một nét, chỗ thiếu bị cạo mờ, như có người từng cố xóa nó đi rồi bỏ cuộc.

Hoa anh đào.

Tần Vô Thương không biết vì sao mình nghĩ đến cái tên ấy.

Hắn chỉ thấy trong đầu thoáng qua màu đỏ của một chiếc ô dưới mưa.

Sợi chỉ trên cổ tay không nóng.

Nó lạnh đi một chút.

Tiểu Thất theo ánh mắt hắn nhìn về vách. Hắn nhìn vết khắc ấy chưa đến một nhịp đã dời mắt, nhanh như người từng bị phạt vì nhìn quá lâu. Sắc mặt không đổi nhiều, nhưng bàn tay đặt trên thẻ gỗ bỗng đè mạnh hơn.

"Đừng chạm vào vách phía bắc."

"Ai khắc?"

"Người thích khắc."

"Còn người ấy đâu?"

Tiểu Thất cất mảnh than vào tay áo. "Ở đây không hỏi người không ở."

Tần Vô Thương nhìn đóa hoa nhỏ.

"Vậy ai được hỏi?"

"Người đưa cơm." Tiểu Thất ôm khay gỗ trống lên. "Mà ta chỉ đưa cơm."

Nói xong, hắn đi ra.

Cửa khép lại.

Không khóa.

Nhưng Tần Vô Thương vẫn nghe thấy tiếng chìa khóa trên tay Tiểu Thất lướt qua then ngoài. Không chạm. Chỉ lướt qua như nhắc rằng nó ở đó.

Chiều xuống rất nhanh trong Hắc Trúc Viện.

Không phải mặt trời lặn nhanh. Là bóng trúc đen bò lên tường sớm hơn nơi khác. Chúng bò qua sân, qua bậc cửa, qua song gỗ, rồi nằm thành những vệt mảnh trên sàn phòng Tần Vô Thương. Từ khe cửa, hắn thấy Tiểu Thất đi qua đi lại trong sân, lúc quét đá, lúc đếm thẻ gỗ dưới mái hiên, lúc cúi xuống nhìn bát nước dưới gốc trúc.

Mỗi việc làm rất nhẹ.

Như sợ đánh thức viện.

Sau giờ Dậu, Tiểu Thất quay lại.

Lần này hắn mang một khay cơm. Một bát cơm trắng, một đĩa rau luộc, một chén canh nhạt, không có đũa tre nhọn, chỉ có một đôi đũa gỗ đầu đã mài tròn.

Hắn đặt khay lên bàn.

"Ăn trước khi nguội."

Tần Vô Thương nhìn bát cơm. "Ở đây có bao nhiêu người?"

"Người được tính hay người được nhớ?"

Câu hỏi ấy khiến Tần Vô Thương ngẩng đầu.

Tiểu Thất như biết mình lỡ miệng, lập tức cúi xuống chỉnh lại mép khay.

"Ta hỏi sai." Tần Vô Thương nói.

"Ở đây đừng hỏi đúng sau khi trời tối."

Ngoài sân, chiếc đèn lồng trắng đầu hiên bỗng sáng lên. Ánh sáng không vàng. Nó nhợt, mỏng, phủ lên mặt Tiểu Thất một màu gần như bệnh.

Tiểu Thất nhìn ra ngoài, rồi hạ giọng:

"Ở đây đêm không nên gọi tên người chết."

Câu ấy rơi xuống rất khẽ.

Nhưng lần này, nó giống một chiếc gai.

Tần Vô Thương hỏi: "Ai chết?"

Tiểu Thất không nhìn hắn.

"Người còn sống sẽ có tên trong sổ viện."

"Vậy người không có?"

Tiểu Thất đặt đôi đũa ngay ngắn bên cạnh bát cơm.

"Ở đây đừng hỏi câu đó sau khi trời tối."

Tần Vô Thương im một lúc.

"Ngươi ở đây lâu rồi?"

"Đủ lâu để biết cơm nên đưa trước khi then cửa đóng."

"Ngươi là đệ tử Vô Tướng Môn?"

Tiểu Thất lắc đầu.

"Tạp dịch."

"Vì sao ở Hắc Trúc Viện?"

Tiểu Thất lần đầu nhìn thẳng hắn.

"Vì chưa có chỗ nào khác tiện hơn."

Giọng hắn không oán. Không buồn. Như đang nói một sự thật đã quen đến mức không cần cảm xúc.

Tần Vô Thương nghĩ đến câu Triệu chấp sự nói ở sân phía đông.

Nơi dành cho người cần nhìn kỹ.

Hắc Trúc Viện không chỉ giữ hắn.

Nó đã giữ nhiều người.

Tiểu Thất quay người định đi.

Tần Vô Thương gọi: "Tiểu Thất."

Thiếu niên dừng lại ở cửa.

"Nếu đêm nghe tên mình thì sao?"

Tiểu Thất đáp rất nhanh:

"Đừng nhận."

"Nếu nghe tên người mình muốn tìm?"

Lần này Tiểu Thất im lâu hơn.

Ngoài sân, trúc đen không lay.

"Vậy càng đừng nhận." Hắn nói.

Cửa khép lại.

Đêm xuống hẳn.

Hắc Trúc Viện im như một vật bị úp dưới nước.

Tần Vô Thương ăn hết bát cơm. Cơm nguội nhanh, canh nhạt, rau có vị đắng. Hắn đặt đũa lại đúng chỗ Tiểu Thất đặt ban đầu. Không biết vì sao, hắn cảm thấy ở nơi này, đồ vật đặt sai vị trí cũng có thể thành một chuyện bị ghi lại.

Hắn ngồi bên giường đá.

Không ngủ.

Từ cửa sổ bị song gỗ chắn, hắn nhìn thấy một khoảng sân nhỏ. Cây trúc đen ở giữa sân đứng im. Bát nước dưới gốc trúc vẫn trong. Đèn lồng trắng đầu hiên không chao, ánh sáng của nó dính lên nền đá như sương mỏng.

Không có tiếng côn trùng.

Không có tiếng chim đêm.

Không có tiếng người luyện công từ chính môn vọng tới.

Vô Tướng Môn như đã cắt Hắc Trúc Viện khỏi phần còn lại của núi.

Tần Vô Thương cúi nhìn cổ tay.

Sợi chỉ đỏ nằm dưới da hay trên da, có lúc chính hắn cũng không phân biệt được. Nó không chịu nghe hắn. Không chịu theo ý hắn. Nhưng từ khi rời Thanh Nhai, mỗi nơi nó phản ứng đều đưa hắn tới gần một khoảng trống hơn.

Khoảng trống hình người trong mưa.

Chiếc ô đỏ trên mặt nước.

Tiếng gọi thiếu một nửa.

_Ngươi muốn thành tiên, hay muốn nhớ?_

Câu hỏi của Bia Hỏi Tâm vẫn nằm lại trong đầu hắn.

Hắn không muốn thành tiên.

Ít nhất, hiện tại không muốn.

Hắn muốn nhớ.

Nhưng nhớ ai, hắn vẫn không biết.

Tần Vô Thương nhắm mắt.

Trong bóng tối sau mí mắt, hắn thử gọi lại tiếng gọi kia. Chỉ có âm cuối. Mờ. Đứt. Mỗi lần hắn ép mình nhớ thêm, ngực lại nhói, như khoảng trống đó có gai, càng chạm càng sâu.

Hắn mở mắt.

Trên vách phía bắc, vết khắc hoa anh đào vẫn nằm đó.

Nhỏ.

Mờ.

Một cánh thiếu nét.

Hắn không chạm.

Sau một lúc rất lâu, ngoài hành lang có tiếng bước chân.

Không phải tiếng bước của Tiểu Thất.

Tiểu Thất đi nhẹ, gần như không có tiếng chìa khóa. Tiếng bước này chậm hơn. Từng bước dừng đúng một nhịp, rồi lại bước tiếp. Đi qua từng phòng.

Sau tiếng bước là tiếng giấy lật.

Rất mỏng.

Như một cuốn sổ cũ được mở ra ngoài hành lang.

Tần Vô Thương ngồi yên.

Hắn nhớ lời Tiểu Thất.

Nếu nghe ai gọi tên trong đêm, không đáp.

Nếu nghe tên mình, đừng nhận.

Tiếng giấy lật dừng trước gian phòng đầu tiên.

Một giọng khàn rất nhỏ vang lên.

Không phân biệt được nam hay nữ.

"Lưu quan sát, Mạnh Kỳ."

Im lặng.

Rồi tiếng bước chân đi tiếp.

Đến phòng thứ hai.

Giấy lật.

"Không tên."

Gió không thổi.

Nhưng đèn trong phòng Tần Vô Thương khẽ tối đi.

Tiếng bước chân dừng trước cửa phòng hắn.

Rất gần.

Cách một cánh cửa.

Tần Vô Thương đặt tay lên mép giường đá.

Giấy lật.

Một trang.

Hai trang.

Rồi giọng kia đọc:

"Tần Vô Thương."

Hắn không đáp.

Ngực đau một nhịp.

Giọng kia im.

Như đang chờ.

Một giọt nước từ đâu đó rơi xuống ngoài hành lang.

Tách.

Sau đó, tiếng giấy lại lật.

Lần này rất chậm.

Chậm đến mức Tần Vô Thương nghe được mép giấy cọ vào nhau, khô và mỏng như vảy của một con vật đã chết lâu năm.

Giọng kia đọc tiếp.

"Diệp..."

Vết thương trong ngực hắn co lại.

Không mạnh.

Nhưng đột ngột.

Tần Vô Thương đứng dậy.

"Linh..."

Sợi chỉ đỏ dưới tay áo lạnh đi.

Lạnh đến mức cổ tay hắn tê dại.

Hắn bước tới cửa.

Không mở.

Chỉ đặt tay lên then trong.

Giọng ngoài hành lang đọc nốt chữ cuối cùng, rất khẽ, như sợ chính cái tên ấy nghe thấy:

"Lung."

Diệp Linh Lung.

Ba chữ ấy rơi vào phòng.

Không sáng.

Không vang.

Không gọi sấm sét hay dị tượng.

Nhưng chúng khiến khoảng trống trong đầu hắn có hình hơn một chút.

Không phải mặt.

Không phải giọng.

Chỉ là cảm giác có ai từng đứng rất gần, gần đến mức một chiếc ô có thể che mưa cho cả hai.

Tần Vô Thương siết then cửa.

Mở ra.

Chỉ cần đẩy một cái.

Ngoài kia có người đọc tên nàng.

Ngoài kia có thể có sổ.

Có thể có câu trả lời.

Có thể có thứ sẽ biến mất nếu hắn chậm một nhịp.

Nhưng hắn nhớ Tiểu Thất nói:

Nếu nghe tên người mình muốn tìm, càng đừng nhận.

Tần Vô Thương đứng trước cửa rất lâu.

Cuối cùng, hắn buông tay.

Then cửa không động.

Ngoài hành lang, tiếng giấy khép lại.

Tiếng bước chân đi tiếp.

Không xa dần.

Mà như thấm vào tường.

Tần Vô Thương quay lại.

Vách phía bắc đang đổi màu.

Không phải cả vách.

Chỉ vết khắc hoa anh đào ở góc thấp cạnh giường đá.

Năm cánh hoa rất nông ấy hiện rõ hơn trong bóng tối. Nét khắc vốn xám nhạt nay có một đường đỏ mảnh chạy dọc theo cánh thiếu nét. Màu đỏ không sáng. Không tươi. Nó giống máu vừa nhớ ra mình từng chảy.

Tần Vô Thương bước tới gần.

Ngực hắn đau.

Sợi chỉ trên cổ tay vẫn lạnh.

Hắn dừng cách vách nửa bước.

Không chạm.

Trên cánh hoa bị cạo mất một nét, màu đỏ chậm rãi tụ lại thành một điểm nhỏ.

Một giọt.

Rất tròn.

Rất im.

Nó treo ở đó một lúc lâu, như còn do dự.

Rồi rơi xuống nền đá.

Không có tiếng.