📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Vong Xuyên Điệp

Chương 4: Cổng Vô Tướng

09/05/2026

Tiếng chuông thứ hai còn rung trong sương.

Không lớn hơn tiếng thứ nhất. Chỉ dài hơn một nhịp. Nhưng vừa dứt, cả con đường trước cổng Vô Tướng như bị ai đó giữ lại.

Không ai nói ngay.

Những thiếu niên đi khảo hạch đứng rải thành một hàng lệch dưới chân núi, áo quần còn dính bụi đường. Gió từ khe núi thổi xuống, lùa qua hai trụ đá xám rồi quẩn lại trên khoảng sân lát đá đen trước cổng. Mùi rêu ẩm và mùi sắt lạnh từ đâu đó tan trong sương.

Tần Vô Thương đứng cuối cùng.

Sợi chỉ đỏ đã thắt trên cổ tay hắn.

Nút thắt nằm ngay mạch đập, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là vết chỉ cũ từ ống tay áo sờn bung ra. Hắn kéo nhẹ tay áo xuống, che nửa cổ tay. Sợi chỉ không cử động nữa. Chỉ còn nóng âm ấm.

Trước cổng, hai đệ tử giữ môn mặc áo xám tro đã quay hẳn người lại.

Một người trẻ hơn, gò má cao, mày dựng, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm gỗ đeo hông. Người còn lại lớn tuổi hơn vài năm, sắc mặt tái, đứng yên nhưng mắt nhìn thẳng lên tấm biển đá đã mòn chữ. Cả hai đều không nhìn xuống đoàn người ngay.

Người trẻ hơn lên tiếng trước.

"Ai gõ chuông?"

Không ai trả lời.

Tiếng hỏi đó không hẳn nhắm vào đám thiếu niên dưới cổng. Nó giống câu hỏi ném vào sương núi, chờ thứ gì trong núi tự nói ra.

Người giữ cổng lớn tuổi hơn bước tới dưới tấm biển, ngẩng đầu nhìn khoảng tối phía sau cổng môn. Rồi hắn nhìn qua mép trụ đá bên trái, nơi rêu đen bám thành từng mảng như vảy cũ.

"Chuông tự động."

Giọng hắn thấp, khô. Câu đó vừa buông ra, sắc mặt mấy thiếu niên phía trước đã đổi.

Hùng Dật đứng bên phải hàng người, sống lưng hơi cứng lại. Hắn chỉnh lại đai tay áo lần nữa, như thể nếu mọi thứ quanh mình giữ đúng nếp thì tiếng chuông vừa rồi cũng sẽ thành chuyện bình thường.

Một thiếu nữ áo xanh thở khẽ: "Chuông cổng chưa bao giờ kêu hai tiếng."

Người trẻ hơn liếc nàng. "Ngươi từng tới đây mấy lần?"

Thiếu nữ lập tức im.

Lão xa phu vẫn ngồi trên càng xe ở gốc cây khô, không xuống. Con bò đen chậm chạp đập đuôi vào sườn một cái rồi đứng yên, như nó biết chỗ này không phải nơi súc vật nên cất tiếng.

Tần Vô Thương ngẩng nhìn cổng đá.

Từ chỗ hắn đứng, hai chữ "Vô Tướng" trên tấm biển đã mòn gần hết, chỉ còn vài nét lõm chứa nước mưa cũ. Rêu đen bám trong các vết nứt, có chỗ dày như mảng cháy. Đó không phải kiểu tiên môn sáng rực trong lời kể ngoài chợ.

Nó già hơn lời kể.

Và lạnh hơn.

Hai trụ đá đứng đó không giống vật canh cửa. Giống hai người già đã chết từ lâu, nhưng vẫn chưa được phép nhắm mắt.

Người giữ cổng lớn tuổi quay xuống. "Danh sách."

Một đệ tử tạp vụ từ góc sân đá chạy tới, hai tay ôm ống tre đựng thẻ gỗ. Hắn quỳ một gối, dâng lên. Người trẻ hơn nhận lấy, giũ tay áo, rút từng thẻ ra đọc tên.

"Trấn Đông Sơn, Lưu Mặc."

"Có."

"Trấn Tây Cốc, Đinh Khâm."

"Có."

"Thanh Nhai, Hùng Dật."

"Có."

Giọng Hùng Dật lần này vang hơn người khác một chút. Không phải để khoe. Là để giữ cho tay mình không run.

Đệ tử giữ cổng đọc tiếp bảy cái tên nữa. Tần Vô Thương đứng nghe đến thẻ cuối cùng được xếp trở lại ống tre, mà tên mình không xuất hiện.

Hắn không ngạc nhiên.

Thanh Nhai sẽ không đưa tên một người không có Linh Căn lên danh sách khảo hạch của Vô Tướng Môn.

Người trẻ hơn ngước lên. Ánh mắt hắn lướt qua cuối hàng, dừng ở Tần Vô Thương.

"Ngươi."

Tần Vô Thương bước lên nửa bước.

"Tên."

"Tần Vô Thương."

Người kia nhìn lại ống tre một lần nữa, dù biết sẽ không có. "Không có."

"Ta biết."

Người trẻ hơn nhíu mày. Có lẽ hắn không quen nghe người ta thừa nhận bị loại ngay trước mặt mình mà không van xin.

"Biết mà vẫn tới?"

"Ừ."

"Làm gì?"

Tần Vô Thương nhìn vào khoảng tối giữa hai trụ đá.

"Lên núi."

Vài tiếng cười bật ra sau lưng.

Không dài. Chỉ vừa đủ để nhắc hắn mình đang đứng ở đâu.

Hùng Dật bước ra một chút, khóe môi nhếch lên. "Sư huynh, hắn ở cùng thôn với ta. Hôm qua mới đo Linh Thạch. Không có Linh Căn. Một chút cũng không có."

Người giữ cổng trẻ đáp bằng một tiếng "hừ" rất nhẹ. Hắn không buồn nhìn Hùng Dật, chỉ nhìn Tần Vô Thương.

"Vô Tướng Môn không nhận khách đi lạc."

Tần Vô Thương không trả lời.

Hắn biết cãi cũng vô ích. Những chỗ thế này vận hành bằng tên ghi trên thẻ, bằng thứ sáng lên trong Linh Thạch, bằng những điều người như hắn không có.

Phía sau, ai đó cười khẽ.

Hùng Dật không cười theo ngay. Hắn liếc nhanh lên cổng đá rồi mới nhếch môi, như sợ mình lỡ cười sai lúc.

"Có khi chuông nghe mùi bùn dưới chân hắn nên thương hại."

Một người khác định phụ họa, nhưng đệ tử giữ cổng trẻ đã nhấc tay. Đám cười im xuống.

"Lui ra ngoài bậc đá."

Câu này nói với Tần Vô Thương.

Hắn bước thêm nửa bước nữa thay vì lùi.

Không đủ để gọi là cãi lệnh. Chỉ đủ để đứng thẳng hơn giữa khoảng sân.

Người giữ cổng trẻ lạnh mặt. "Ngươi không nghe?"

Tần Vô Thương nghe.

Nghe cả tiếng sương chảy qua khe nứt trong đá. Nghe tiếng thở nén của đám thiếu niên sau lưng. Nghe cổ tay mình nóng lên thêm một chút.

Hắn đang định lùi thì đệ tử giữ cổng lớn tuổi hơn bỗng quay đầu nhìn sang trụ đá bên trái.

"Khoan."

Giọng rất thấp.

Nhưng đủ khiến người trẻ dừng tay.

Tần Vô Thương cũng nhìn theo.

Trên thân trụ đá, giữa mảng rêu đen và những đường nứt cũ, có một vệt mảnh vừa hiện ra. Đỏ.

Không sáng.

Không chảy.

Chỉ là một sợi màu đỏ rất mỏng, như thể ai đó dùng đầu kim nhúng máu rồi kéo một nét từ trong khe đá ra ngoài.

Nếu không nhìn đúng lúc, sẽ tưởng đó chỉ là một vệt rêu chết.

Người trẻ giữ cổng bước tới gần, nheo mắt. Hắn giơ tay chạm lên chỗ đó. Đầu ngón tay khựng lại một nhịp rồi rụt về.

"Lạnh."

Người lớn tuổi không đáp. Mắt hắn đã chuyển từ vệt đỏ sang cổ tay áo của Tần Vô Thương.

Tay áo kia che chưa kín.

Một đoạn chỉ đỏ mảnh bằng sợi tóc lộ ra nơi mạch tay.

Tần Vô Thương kéo tay áo xuống thêm.

Muộn rồi.

Người giữ cổng trẻ cũng đã thấy. Sắc mặt hắn đổi ngay. "Ngươi mang thứ gì tới đây?"

Mấy người phía sau lùi nửa bước.

Hùng Dật nhíu mày. Ánh mắt hắn cuối cùng cũng không còn đặt ở bộ áo cũ của Tần Vô Thương nữa. Nó dừng ở cổ tay hắn.

"Chỉ là sợi chỉ." Tần Vô Thương nói.

"Tháo ra."

Tần Vô Thương nhìn xuống nút thắt nhỏ trên cổ tay. "Nó tự thắt."

Người trẻ hơn cười nhạt. "Ngươi tưởng nơi này là chợ huyện để nói chuyện ma quái dọa người?"

Tần Vô Thương không giải thích thêm.

Đúng lúc ấy, từ trong cổng có tiếng bước chân vọng ra.

Không nhanh. Không gấp.

Giẫm trên nền đá mà gần như không phát ra tiếng.

Người xuất hiện là một nam tử áo xanh đậm viền xám, tay áo buộc gọn, mái tóc dài cột sau lưng bằng dây vải đen. Tuổi không lớn hơn đám đi khảo hạch bao nhiêu, nhưng khi hắn bước tới chỗ ánh sáng trước cổng, khoảng sân như lặng thêm một tầng.

Mặt hắn sáng nhưng nhạt, sống mũi cao, mắt rất tĩnh. Kiểu tĩnh của người đã quen nhìn mọi thứ quá lâu nên không cần vội.

Đệ tử giữ cổng trẻ lập tức lui nửa bước.

"Mạc sư huynh."

Người vừa tới không nhìn hắn trước. Ánh mắt hắn lướt qua thân trụ đá có vệt đỏ, qua đám thiếu niên đang giữ im lặng quá mức, rồi dừng ở Tần Vô Thương.

Dừng lại lâu hơn một chút ở cổ tay.

"Chuông thứ hai?"

Người giữ cổng lớn tuổi chắp tay. "Vâng. Không người chạm chuông. Trụ tả xuất hiện vết đỏ. Người này..." Hắn nghiêng đầu về phía Tần Vô Thương. "Không có tên trong danh sách."

Mạc Trường Phong bước tới gần hơn.

Hắn không đứng sát như người muốn áp chế. Chỉ dừng ở khoảng cách đủ nhìn rõ mặt đối phương.

"Tên."

"Tần Vô Thương."

"Từ đâu tới?"

"Thanh Nhai."

Một thoáng rất nhỏ đi qua mắt Mạc Trường Phong.

Không hẳn là ngạc nhiên.

Giống như hắn vừa ghép được một chi tiết vào đúng vị trí mình từng nghe nhắc tới nhưng chưa cần nói ra.

"Không có Linh Căn?" hắn hỏi.

"Không có."

"Vẫn lên đây?"

"Ừ."

Mạc Trường Phong nhìn hắn một lúc.

Rồi nhìn sang vệt đỏ trên trụ đá.

Gió thổi mạnh hơn. Mép áo xanh của hắn lay nhẹ. Trong khoảng lặng đó, Hùng Dật lên tiếng:

"Mạc sư huynh, người này chỉ là kẻ cùng thôn với ta. Hắn không có Linh Căn thật. Chuyện cổng phản ứng chắc chỉ là trùng hợp."

Mạc Trường Phong không quay sang.

"Ngươi là Hùng Dật?"

Giọng hắn không cao, cũng không lạnh đặc biệt. Nhưng Hùng Dật vẫn khựng lại nửa nhịp rồi mới đáp:

"Vâng."

"Hỏa Linh Căn?"

Ánh đỏ trong mắt Hùng Dật như sống lại một chút. "Vâng."

"Vậy đừng nhìn sai chỗ."

Chỉ sáu chữ.

Hùng Dật ngậm miệng.

Mạc Trường Phong bước đến trước trụ đá. Hắn không chạm tay vào vệt đỏ. Chỉ nhìn. Rất lâu. Rồi quay đầu nhìn đệ tử giữ cổng lớn tuổi hơn.

"Bia khảo hạch hôm nay ai trông?"

"Triệu chấp sự."

"Gọi ông ấy ra."

Người kia lập tức đi nhanh vào trong.

Đệ tử giữ cổng trẻ cau mày. "Mạc sư huynh, người này không có tên trong danh sách. Theo quy củ..."

"Ta biết quy củ."

Mạc Trường Phong cắt ngang rất nhẹ, không hề nặng giọng.

"Ngươi có thấy chuông thứ hai mỗi ngày không?"

Người kia im.

"Có thấy trụ đá tự hiện vết màu chưa?"

Vẫn im.

Mạc Trường Phong quay lại nhìn Tần Vô Thương. "Cổ tay."

Tần Vô Thương kéo tay áo lên.

Sợi chỉ đỏ hiện ra dưới ánh chiều muộn. Không sáng. Không đẹp. Chỉ cũ, mảnh, đỏ sẫm như một vết khâu còn sót lại từ nhiều năm trước.

Mạc Trường Phong nhìn nút thắt.

"Ngươi tự buộc?"

"Không."

"Nó tự thắt?"

"Ừ."

Đệ tử giữ cổng trẻ nghe đến đó thì bật cười, nhưng tiếng cười chưa ra hết đã bị Mạc Trường Phong nhìn qua một cái.

Không có lời quở trách nào.

Tiếng cười tự tắt.

Tần Vô Thương nhìn người trước mặt.

Hắn không thấy thương hại trong mắt Mạc Trường Phong.

Không thấy tò mò rẻ tiền.

Chỉ có sự tỉnh táo của người không tin ngay, nhưng cũng không ném đi một dấu hiệu lạ chỉ vì nó đến từ kẻ không đáng được tin.

Một lúc sau, Triệu chấp sự từ trong cổng đi ra.

Ông ta cao gầy, râu ngắn, áo xám viền bạc, sau lưng đeo thẻ ngọc của người coi khảo hạch. Vừa bước ra, ánh mắt ông ta đã quét qua đám người trước cổng, dừng ở vệt đỏ trên trụ, rồi dừng thêm một nhịp trên cổ tay Tần Vô Thương.

Một nhịp đó quá dài.

Rồi ông ta dời mắt đi.

"Ai động vào cổng?"

"Không ai." Mạc Trường Phong đáp.

Triệu chấp sự nhìn Tần Vô Thương. "Hắn?"

"Chưa chắc."

"Không có tên?"

"Không."

Triệu chấp sự khịt một tiếng. "Vậy thì đưa xuống núi. Cổng có rung hay không cũng không đổi được quy củ."

"Quy củ nào?" Mạc Trường Phong hỏi.

Triệu chấp sự hơi nhíu mày. "Người không Linh Căn, không tên trong danh sách, không nhập môn."

"Quy củ đó ta biết." Mạc Trường Phong nói. "Ta hỏi quy củ nào xử lý chuông thứ hai."

Triệu chấp sự im.

Gió lùa qua cổng, thổi tay áo mọi người khẽ lay. Vệt đỏ trên trụ đá nằm im dưới lớp rêu, mảnh đến mức giống một đường chỉ bị khâu lầm vào đá.

Triệu chấp sự nhìn vệt đó, rồi nhìn xuống ống tay áo của mình.

"Có những chuyện trong môn," ông ta nói rất thấp, "thấy được không có nghĩa là nên nhận."

Mạc Trường Phong không đổi sắc mặt. "Nhưng đã thấy rồi."

Triệu chấp sự nhìn hắn.

Hai người im lặng một nhịp.

"Bia khảo hạch đâu?" Mạc Trường Phong nói.

Triệu chấp sự nhìn hắn, như thể đang cân xem có đáng vì một kẻ không Linh Căn mà làm rối buổi khảo hạch hay không. Cuối cùng ông ta hất cằm về bên phải khoảng sân, nơi dựng một bia đá đen cao ngang ngực người lớn.

Bia không lớn, cũng không có gì tiên khí. Chỉ là một khối đá đen nhám dựng trên đế thấp, mặt bia hằn vô số vết tay cũ. Giữa bia có một rãnh dọc rất mờ, mờ đến mức tưởng là đường đá tự nứt từ trước.

Nó giống một vết sẹo hơn là pháp khí.

Triệu chấp sự nói: "Thử thì thử. Thử xong cũng thế thôi."

Đám thiếu niên tự động tản ra thành nửa vòng.

Ai cũng muốn nhìn.

Không phải vì tin Tần Vô Thương làm được gì. Chính vì không tin nên càng muốn thấy hắn bị tống ra ngay trước cổng.

Hùng Dật đứng ở hàng trước nhất. Cằm hơi nâng lên. Nhưng ánh mắt hắn không còn chắc như lúc giơ Hỏa Linh Căn trên đường nữa.

Mạc Trường Phong nghiêng đầu về phía bia. "Đặt tay lên."

Triệu chấp sự nhíu mày. "Hắn không ở trong danh sách khảo hạch chính."

"Vậy ghi là khảo hạch phụ."

"Không có tiền lệ."

Mạc Trường Phong nhìn thẳng vào ông ta. "Hôm nay đã có chuông thứ hai."

Triệu chấp sự không nói tiếp.

Tần Vô Thương bước tới trước bia đá.

Đá dưới chân lạnh. Lạnh hơn mặt đường núi. Khi hắn đi qua trụ cổng bên trái, sợi chỉ đỏ trên cổ tay nóng thêm một chút, rồi dịu xuống ngay. Không kéo. Không trườn tiếp. Chỉ như có thứ gì trong đá đang nhìn nó.

Hắn đứng trước bia.

Mặt đá đen nhám. Không phản chiếu người.

Hắn nhớ viên Linh Thạch hôm ở đình làng. Nhớ đường đỏ trong đó hiện lên rồi biến mất. Nhớ máu mình kéo về khe nước. Nhớ ba chữ từng loang trên mặt nước đứng im, rõ ràng đến mức hắn không dám đọc lại trong đầu.

Mạc Trường Phong đứng lệch sau vai hắn. Không gần quá. Không xa quá.

"Nếu thấy gì," hắn nói, "không cần nói hết."

Tần Vô Thương quay sang nhìn.

Mặt Mạc Trường Phong vẫn bình thản như cũ. Không phải cho hắn đường lui vì thương hại. Chỉ là giữ mọi thứ trong khoảng có thể quan sát.

Tần Vô Thương đặt tay lên bia.

Lạnh.

Rồi nặng.

Không có ánh sáng bùng lên. Không có tiên âm. Không có gió cuốn áo tung như mấy câu chuyện người ngoài chợ vẫn kể.

Chỉ có một cảm giác rất mỏng chạy từ lòng bàn tay vào thẳng giữa ngực hắn.

Như khi ai đó chạm đầu ngón tay lên nút thắt đỏ trên cổ tay.

Sợi chỉ run một lần.

Vết thương trong ngực hắn cũng rung theo.

Mặt bia vẫn tối.

Hùng Dật cười ra tiếng, hơi gấp. "Ta đã nói..."

Tiếng hắn đứt giữa chừng.

Ngay giữa rãnh dọc mờ trên mặt bia, một đường đỏ nhỏ hiện ra.

Rất mảnh.

Mảnh đến mức nếu chớp mắt sẽ bỏ qua.

Nó không sáng lên như lửa. Chỉ đỏ như một sợi máu tươi vừa thấm vào khe đá cũ.

Đường đỏ chạy xuống chưa đầy một gang tay thì dừng.

Một tiếng "tách" rất nhỏ vang lên.

Không phải từ tay Tần Vô Thương.

Từ trong bia.

Một vết nứt mảnh xé ngang qua góc trên bên trái, cắt vào đường đỏ rồi đứng lại.

Khoảng sân không ai nói gì.

Triệu chấp sự bước thẳng tới, gần như quên cả giữ vẻ thản nhiên. Ông ta cúi nhìn vết nứt, rồi nhìn tay Tần Vô Thương còn đặt trên bia.

"Bỏ tay ra."

Tần Vô Thương rút tay về.

Đường đỏ trên bia không biến mất ngay. Nó nhạt dần như than bị nước tạt lên, nhưng vẫn còn đó.

Triệu chấp sự quay sang Mạc Trường Phong. "Việc này phải báo lên trên."

"Đương nhiên." Mạc Trường Phong đáp.

"Nhưng hắn không thể vào khảo hạch chính."

"Ta không nói khảo hạch chính."

Triệu chấp sự nhìn Tần Vô Thương. Ánh mắt ông ta không còn là ánh mắt nhìn một thí sinh thừa. Nó giống ánh mắt nhìn một mảnh đá vừa trồi lên giữa đường cũ, thứ nếu nhặt sẽ bẩn tay, nếu bỏ qua sẽ vấp chân.

"Nếu sau này có chuyện, tên ai ghi dưới mục phá lệ?"

"Tên ta." Mạc Trường Phong nói.

Triệu chấp sự im thêm một nhịp.

Rồi ông ta nhìn sang đệ tử giữ cổng.

"Ghi riêng."

Mạc Trường Phong nhìn Tần Vô Thương.

"Đưa hắn sang sân phía đông. Khảo hạch phụ. Không xếp cùng đám còn lại."

Đệ tử giữ cổng trẻ bật thốt: "Mạc sư huynh, nếu hắn không có Linh Căn..."

"Ta thấy rồi."

Lần này giọng Mạc Trường Phong lạnh hơn nửa phần. Không nhiều. Đủ để người kia nuốt nốt câu còn lại xuống.

Triệu chấp sự vẫn không hài lòng. "Nếu trưởng lão hỏi vì sao phá lệ?"

"Ngài cứ nói." Mạc Trường Phong quay đầu nhìn trụ đá có vệt đỏ, rồi nhìn lại vết nứt trên bia. "Hôm nay cổng không nhận người bằng Linh Căn."

Không ai dám cười nữa.

Hùng Dật đứng im bên ngoài nửa vòng người, sắc mặt khó nhìn. Ánh mắt hắn từ bia chuyển sang cổ tay Tần Vô Thương, rồi lại sang Mạc Trường Phong.

Đó không còn là ánh mắt của người chỉ thấy một kẻ cùng thôn bị nhục.

Nó bắt đầu có thứ khác.

Khó chịu.

Và bất an.

Đệ tử giữ cổng lớn tuổi bước tới, chắp tay với Mạc Trường Phong rồi nghiêng đầu ra hiệu cho Tần Vô Thương.

"Đi theo ta."

Tần Vô Thương không hỏi mình sẽ bị đưa đi đâu.

Hắn chỉ nhìn bia đá thêm một lần.

Vết nứt nhỏ vẫn nằm đó. Mảnh. Đỏ. Im lặng như thể nó đã có từ nhiều năm trước, chỉ chờ đúng lúc để người khác nhìn thấy.

Hắn bước theo đệ tử áo xám qua mép cổng.

Khi đi ngang Mạc Trường Phong, hắn nghe người kia nói rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như chỉ vừa đủ cho một mình hắn:

"Đừng chạm vào thứ gì khác trước khi ta tới."

Tần Vô Thương không quay đầu.

"Ừ."

Phía sau lưng hắn, khoảng sân đá vẫn im như bị khâu kín.

Rồi một âm thanh khác vang lên.

Không phải chuông.

Là tiếng rạn rất khẽ từ trong lòng bia khảo hạch, như có một đường nứt thứ hai đang bò tiếp vào trong đá.