---
Hắn không đi ngay.
Đứng ở giữa buồng, tay vẫn áp lên ngực, nhìn vệt máu đó. Bên ngoài mưa đã gần ngớt — còn rỉ rả vào rãnh đất sau nhà. Tiếng cha ho ngoài thềm. Mùi khói bếp trộn mùi đất ẩm.
Mọi thứ bình thường. Chỉ vệt máu là không bình thường.
Tần Vô Thương nhìn theo hướng nó kéo — qua cửa buồng, qua sân hẹp, ra phía sau nhà. Phía đó là đường đất dẫn ra mé rừng, rồi xuống dốc là Vong Xuyên Khê.
Trẻ con trong thôn không chơi gần đó. Không ai nói rõ tại sao. Chỉ nói không được.
Hắn lấy vải ấn vào vết thương. Máu thấm qua, không nhiều. Hắn quấn lại, cúi áo xuống, ra ngoài ngồi cạnh cha ở thềm.
---
Cha hắn ngồi đó từ sáng sớm, điếu thuốc đã tàn. Tóc ông bạc sớm — hay nói vì ruộng nắng. Hắn không tin vậy.
Mưa dứt hẳn. Trời trắng ra phía đông.
"Cha." Hắn nói. "Vong Xuyên Khê — trước đây có gì ở đó không?"
Im lặng dài hơn bình thường.
Cha hắn đặt điếu thuốc tàn xuống thành thềm. Nhìn ra con đường vắng. Giọng không thay đổi — bình thản như nói về thời tiết — nhưng ngón tay xiết nhẹ vào mép gỗ.
"Không có gì. Khe nước cũ thôi."
Câu trả lời đến quá nhanh. Như đã chuẩn bị sẵn.
Hai người không nói thêm. Hắn đứng dậy vào ăn cháo, rồi đứng ở giữa sân nhìn phía sau nhà. Cha ra ruộng sớm hơn thường lệ. Mẹ không nhìn hắn.
Hắn đi.
---
Rừng sau thôn thưa, cây thấp, chủ yếu dương xỉ. Đất ướt sau mưa đêm, lún nhẹ dưới bước chân. Hắn đi theo đường mòn cũ, xuống dốc theo tiếng nước — tiếng nhỏ, đều, lạnh.
Mùi ở đây khác. Không phải mùi cây, không phải mùi bùn. Lạnh hơn không khí xung quanh, như hơi nước từ chỗ không có nắng từ rất lâu.
Vong Xuyên Khê không rộng.
Một con khe nhỏ, nước trong, chảy qua đá xám phủ rêu xanh đen. Bờ khe là đất sét trắng, không có cỏ. Mấy cây anh đào cũ mọc sát mép nước — cành cong xuống như cúi đầu.
Không lở đất. Không nguy hiểm.
Tần Vô Thương đứng trên bờ nhìn xuống. Nước trong đến thấy đáy — đáy toàn đá, không bùn, không rong. Và ở tảng đá lớn nhất giữa dòng — có vết khắc. Mờ vì rêu và nước. Màu đỏ sẫm còn lại trong vết khắc, như máu đã khô từ rất lâu.
Hắn bước xuống khe.
Nước lạnh đến mắt cá. Đá trơn. Hắn đi chậm, đến gần tảng đá, ngồi xuống nhìn vào những vết khắc.
Chữ. Loại chữ cổ, nét mảnh, không giống bất cứ thứ gì trong sách vở ở thôn. Hắn không được học chữ cổ. Nhưng hắn đọc được — không biết bằng cách nào, như thứ đã nằm sẵn trong đầu chờ được nhận ra.
*Vong Xuyên.*
Và bên dưới, mờ hơn:
*Duyên căn bất diệt. Ký ức vi giá.*
Hắn đọc đi đọc lại.
*Duyên Căn không tắt. Ký ức là cái giá.*
Ngực hắn rung — mạnh hơn mọi lần trước.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra nước trong khe đã ngừng chảy.
Không rõ từ lúc nào. Mặt nước phẳng lặng như mặt gương, không một gợn. Tiếng nước — thứ tiếng đều đặn hắn đã nghe suốt từ lúc xuống dốc — biến mất hoàn toàn.
Im lặng.
Hắn không nhúc nhích. Nhìn xuống mặt nước phẳng trước mặt.
Trong đó — không phải hình hắn phản chiếu lại. Không phải rêu, không phải đá. Một màu đỏ mờ, dưới lớp nước trong, từ từ hình thành như mực loãng. Ba chữ, chữ cổ như những gì khắc trên đá nhưng sáng hơn, rõ hơn — hiện lên rồi giữ nguyên.
Hắn đọc.
*Diệp Linh Lung.*
Ngực hắn không rung nữa. Dừng lại hoàn toàn — một giây, hai giây — rồi đập mạnh, một nhịp, như ai đó vừa gõ vào xương ức từ phía trong.
Nước bắt đầu chảy trở lại. Tiếng khe trở về. Ba chữ đỏ tan dần vào dòng nước, không còn gì.
---
"Ngươi đọc được."
Hắn quay người. Lão Trấn Trưởng đứng trên bờ — không biết xuất hiện từ lúc nào. Không gậy, không áo quan, chỉ áo vải thường. Nhưng đôi mắt ông không giống đôi mắt ở đình làng hôm qua.
Già. Nặng.
"Không ai đọc được thứ đó," lão nói. Không hỏi — xác nhận, như người vừa thấy điều đã sợ thấy từ lâu.
Hắn lội ra bờ. Đứng trước mặt lão, quần ướt đến gối.
"Hôm qua. Trong viên Linh Thạch." Hắn nói thẳng. "Lão thấy gì?"
Lão Trấn Trưởng im lặng một lúc. Nhìn tảng đá dưới nước, rồi nhìn hắn.
"Duyên Căn." Ông chỉ nói hai chữ đó.
Hắn biết rồi — từ tối qua, từ cái rung đầu tiên, từ dòng chữ dưới khe. Nhưng nghe từ miệng người khác nói ra, giọng nặng như đặt đá xuống — vẫn khác.
"Là gì?"
Lão không giải thích ngay. Nhìn xuống khe, nhìn mấy cây anh đào cong xuống mặt nước.
"Là thứ không ai ở đây nên có." Ông dừng lại. "Là thứ liên quan đến người xuất hiện ở đây mười bảy năm trước. Cùng lúc ngươi ra đời."
Gió qua. Cành anh đào lay. Lá khô rơi xuống mặt nước — lần này nước đã chảy trở lại, cuốn lá đi.
Hắn nhìn lão.
"Nàng là ai?"
Lão Trấn Trưởng không trả lời ngay. Nhìn xuống khe — ánh mắt của người không muốn nhớ lại nhưng không thể không nhớ.
"Ta không biết." Giọng ông chậm. "Nàng không thuộc về Thanh Nhai thôn. Chỉ xuất hiện ở đây — rồi biến mất vào khe này đúng đêm ngươi ra đời."
"Biến mất hay chết?"
Lão Trấn Trưởng im lặng một lúc dài.
"Người trong thôn nói nàng chết." Ông nhìn thẳng vào hắn. "Nhưng ta không chắc thứ như nàng có thể chết."
Hắn đứng im với câu đó.
*Thứ như nàng.* Không phải người bình thường. Không phải người của thôn này. Thứ gì đó khác — xuất hiện, để lại dấu tích trên đá, để lại cái tên hiện lên trên mặt nước, rồi biến mất.
"Nàng có liên quan đến Vô Tướng Môn không?"
Lão ngẩng đầu. Mắt ông có gì đó thay đổi — không ngạc nhiên, nhưng không phải thứ ông dự đoán hắn hỏi.
"Nàng từng ở đó," ông nói sau một lúc. "Trước khi đến đây. Trước khi..."
Ông dừng.
"Trước khi chuyện trong ngực ta bắt đầu," hắn nói thay.
"Ừ."
Hắn nhìn về phía đông. Phía núi. Phía Vô Tướng Môn nằm trên đó, trong mây, cao hơn tầm nhìn từ Thanh Nhai thôn.
Lão Trấn Trưởng nhìn theo ánh mắt hắn.
"Ngươi không được nhận vào đó," ông nói. Không phán xét — chỉ là thực tế. "Không có Linh Căn."
"Tôi biết."
Hắn nhìn lại lão.
"Nhưng tôi có thứ khác. Và thứ đó dẫn về đó."
Lão già không nói thêm. Không ngăn. Không đồng ý. Chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt nặng của người đã thấy việc này đến từ lâu và biết không ngăn được.
---
Hắn về đến nhà thì trời gần trưa.
Mẹ hắn đứng trong sân, đang phơi áo. Bà nhìn sang — nhìn quần ướt, nhìn bùn trên chân, nhìn gương mặt hắn.
Biết hắn đã đi đâu.
Bà không nói gì. Quay lại phơi nốt cái áo.
Hắn bước vào sân, dừng lại sau lưng bà.
"Mẹ."
Bàn tay bà trên sào phơi không dừng.
"Mẹ biết tên nàng."
Lần này bàn tay bà dừng lại. Cứ để yên trên sào, nắm chặt vải.
Không phủ nhận.
Không xác nhận.
Hắn không ép thêm. Bước vào nhà, ngồi xuống góc buồng. Ngoài sân, rất lâu sau, tiếng vải đập vào sào tiếp tục — đều đặn, như không có gì xảy ra.
---
Sáng hôm sau, hắn gói một bộ áo vào túi vải.
Cha hắn đứng ở cửa, nhìn hắn cột túi. Không hỏi. Hắn cũng không giải thích. Hai người nhìn nhau — thứ giao tiếp không lời mà cha con dùng từ lâu hơn hắn nhớ được.
Cha bước sang một bên.
Mẹ hắn đứng trong bếp. Không ra.
Hắn bước ra cổng. Đi được vài bước thì nghe tiếng gọi — một tiếng "con" nhỏ, khàn.
Hắn dừng. Không quay đầu.
"Mẹ biết ngươi sẽ đi." Giọng bà từ sau lưng. "Từ hôm ngươi ra đời."
Hắn đứng im.
"Mẹ không nói vì không biết đủ. Chỉ biết — thứ trong ngực con không xấu. Và người gắn với nó không xấu." Bà dừng lại. "Chỉ là nàng không còn ở đây nữa."
Hắn quay lại.
Mẹ hắn đứng ở thềm bếp. Mắt đỏ, không khóc — hay khóc xong từ tối qua rồi.
"Con sẽ trở về," hắn nói.
Bà nhìn hắn.
"Ngươi không biết điều đó."
"Không biết." Hắn thừa nhận. "Nhưng con đi."
Bà im lặng một lúc. Rồi bước vào trong, lấy ra thứ gì đó từ trong hòm gỗ — cái hòm bà không bao giờ mở trước mặt hắn. Bà ra thềm, đặt vào tay hắn một mảnh vải gấp nhỏ.
Hắn mở ra.
Một sợi chỉ đỏ. Cũ, đã phai màu một phần, nhưng không đứt. Dài bằng một vòng cổ tay, hai đầu thắt lại.
"Của nàng." Giọng mẹ hắn nhỏ. "Nàng để lại trước khi đi vào khe. Mẹ không biết đây là thứ gì. Nhưng mẹ giữ vì nghĩ... có ngày con cần."
Hắn nhìn sợi chỉ trong lòng bàn tay.
Đỏ. Mỏng. Giống hệt thứ hắn cảm thấy trong ngực — không nhìn thấy nhưng có, từ trước khi hắn đủ tuổi để tự hỏi nó là gì.
Hắn nắm lại. Cất vào túi.
"Con đi."
Mẹ hắn không giữ lại. Quay vào bếp. Tiếng dép lê. Tiếng lửa bùng lên.
Hắn đứng ở cổng thêm một nhịp.
Rồi đi.
---
Con đường ra khỏi Thanh Nhai chạy về phía đông, xuống sườn núi. Hắn biết đường này từ nhỏ — đi chợ, theo cha mỗi mùa thu hoạch. Nhưng sáng nay, lần đầu đi mà không có ý định quay lại chiều tối, nó dài hơn hắn nhớ.
Vô Tướng Môn không nhận người không Linh Căn.
Hắn biết. Cũng biết rằng mình không đến đó để xin nhập môn. Hắn đến vì người năm xưa từng ở đó. Vì thứ trong ngực hắn liên quan đến người đó. Vì trên đá dưới lòng Vong Xuyên Khê có chữ không ai đọc được, nhưng hắn đọc được.
Và vì trong tay hắn bây giờ có một sợi chỉ đỏ của người tên Diệp Linh Lung.
Hắn không biết mình đang đi tìm gì. Chỉ biết: ở lại thôn này, hắn sẽ không bao giờ biết được.
Ngực hắn không rung. Lặng im, như đang chờ.