📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Vong Xuyên Điệp

Chương 1: Ô Đỏ Trong Mưa

06/05/2026

---

Tần Vô Thương không có Linh Căn. Đó là điều cả thôn biết từ năm hắn mười hai tuổi.

Điều không ai biết — kể cả hắn — là trong ngực hắn có thứ gì đó. Nằm im. Chờ.

---

Buổi kiểm tra năm nay vẫn tổ chức ở đình làng, vẫn lão Trấn Trưởng cầm viên Linh Thạch màu sữa đục đặt vào từng bàn tay.

Từng đứa một. Từng màu sáng một.

Vàng — Linh Căn Thổ. Lam — Linh Căn Thủy. Trắng ngần — Linh Căn Kim. Thằng Hùng Dật thì đỏ rực, sáng đến mức mấy bà già đứng sau phải che mắt.

Rồi đến Tần Vô Thương.

Lão Trấn Trưởng đặt viên đá xuống lòng bàn tay hắn. Đá lạnh — lạnh hơn bình thường, lạnh như đá lấy từ giếng mùa đông chứ không phải viên đá vừa qua mấy chục bàn tay ấm. Hắn không kịp nghĩ thêm gì thì nhận ra: trong đá có một đường mảnh. Không phải vết nứt. Đỏ. Cực mảnh, như ai đó dùng kim khắc vào lòng đá một sợi chỉ.

Hắn nhìn xuống.

Đường đỏ đó biến mất trong chưa đầy một nhịp thở.

Hắn ngước lên — lão Trấn Trưởng đang nhìn hắn. Chỉ một thoáng. Rồi lão quay đi, lấy lại viên đá, giọng phẳng lặng: "Không có Linh Căn."

Tiếng cười từ phía sau. Ai đó nói gì đó. Hắn không nghe rõ — hay không muốn nghe. Tần Vô Thương cúi đầu, bước ra khỏi đình.

Thứ duy nhất hắn nghĩ đến là đường đỏ trong viên đá.

---

Hùng Dật chặn hắn ở đầu ngõ. Bốn đứa, đứa nào mặt cũng còn đang sáng vì Linh Căn vừa được xác nhận. Loại hứng khởi cần chỗ xả.

"Tần Vô Thương." Giọng Hùng Dật vui vẻ một cách không hề che giấu. "Sang năm ngươi còn lên kiểm tra không? Năm sau mười tám tuổi rồi đó."

Hắn không trả lời.

Cú đầu tiên vào vai phải. Hắn không né — không phải không kịp, mà không buồn. Người hắn lệch sang trái, cổ tay chống đất. Chúng đá thêm vài cái vào lưng, vào hông. Hắn nằm yên, má áp mặt đường đất, nhìn ngang vào lớp cỏ ven đường.

Mưa sắp rơi. Hắn nhận ra từ mùi đất.

Đau thì có. Hắn quen rồi. Thứ hắn chưa quen — là cái ở ngực. Từ trong, không phải từ vết đá. Khởi lên từ lúc viên Linh Thạch nằm trong tay hắn. Mỏng như hơi thở, ấm hơn hơi thở. Giống ai đó cầm đầu sợi chỉ bên trong xương ức và kéo nhẹ một cái.

Hùng Dật nhổ xuống đất, bỏ đi. Đám còn lại kéo theo.

Tần Vô Thương nằm thêm một lúc.

Rồi ngồi dậy, phủi đất trên áo.

Không nhìn lại.

---

Về đến nhà, mẹ hắn nhìn qua một cái là biết. Bà không hỏi. Đặt bát nước nghệ pha muối lên bàn, quay vào bếp.

Cha hắn ngồi ở thềm, hút thuốc, nhìn ra con đường vắng.

Tần Vô Thương uống hết bát nước nghệ, rồi vào trong lấy vải quấn vết rách trên cổ tay. Không nhìn gương. Đầu óc vẫn còn ở chỗ đình làng, ở viên Linh Thạch lạnh, ở đường đỏ mảnh như sợi chỉ trong đá.

Hắn nghe tiếng mẹ trong bếp dừng lại.

Rồi tiếng vải động — bà đang lục cái gì đó trong hòm gỗ dưới giường. Tần Vô Thương không vào xem. Một lúc sau, bà bước ra, đặt lên thành giường cạnh hắn một mảnh vải nhỏ đã sờn. Không nói gì. Quay vào bếp tiếp.

Hắn cầm lên.

Đó là miếng vải cũ, từ chiếc áo lúc hắn còn nhỏ. Miếng vá ngay chỗ ngực trái — đúng chỗ vết tròn đỏ trên ngực hắn bây giờ. Đường khâu dày, chắc, như người sợ nó sẽ bung ra.

Hắn không hỏi bà về miếng vải.

Bà cũng không quay lại giải thích.

Ngoài thềm, cha hắn rít một hơi thuốc dài, nhìn trời.

---

Mưa xuống lúc chập tối.

Thanh Nhai thôn tháng này mưa nhiều — thứ mưa lạnh, nhỏ giọt, gõ đều trên mái tranh suốt đêm. Người trong thôn hay nói mưa mùa này nặng, không ra ngoài sau tối được. Người già còn nói thêm — mưa đêm ở Thanh Nhai là mưa gọi hồn, ai đi trong mưa đêm sẽ bị dẫn về phía sau thôn, về phía Vong Xuyên Khê.

Hắn không tin chuyện đó. Chưa bao giờ tin.

Nhưng hắn cũng chưa bao giờ ra khỏi nhà sau khi mưa đêm xuống.

Hắn nằm xuống, nghe mưa gõ, nhắm mắt. Buổi chiều có đau, nhưng mệt thì ngủ được. Thường là vậy.

Đêm nay khác.

Ngay lúc hắn sắp chìm — thứ ở ngực rung lên. Mạnh hơn lần nào trước. Không đau, nhưng rõ ràng như ngón tay ai đó gõ ba cái vào mặt trong xương ức.

*Một. Hai. Ba.*

Hắn ngồi bật dậy trong bóng tối.

Tay đặt lên ngực. Tim đập đều — không loạn, không nhanh. Nhưng bên dưới ngón tay, ở chỗ sâu hơn tim, có thứ khác. Căng. Như sợi dây mỏng đang bị kéo từ hai phía.

Hắn ngồi im rất lâu.

Bên ngoài, mưa vẫn gõ đều.

Rồi hắn nằm xuống, nhắm mắt lần nữa.

---

Trong giấc mơ, trời mưa to hơn nhiều.

Không phải mưa Thanh Nhai — cái này nặng hơn, lạnh hơn, rơi trắng như ai đó xé lớp mây ra. Hắn đứng giữa đường đất không quen, áo ướt đến da, bùn lạnh ngập mắt cá.

Hắn không lạnh.

Vì trước mặt hắn có một chiếc ô.

Đỏ. Không phải đỏ tươi — đỏ sẫm như cánh anh đào rụng muộn, như than hoa đã nguội mà vẫn đỏ. Chiếc ô giấy xoay rất khẽ trong bàn tay ai đó. Hắn chỉ thấy bàn tay — xanh xao, ngón dài, mỏng đến mức nhìn thấy gân dưới da. Và ở cổ tay, một sợi chỉ đỏ cột vào — đầu kia của sợi chỉ dẫn về phía hắn, biến vào trong ngực hắn.

Chiếc ô nghiêng sang. Mưa không rơi lên người hắn nữa.

"Vô Thương ca ca."

Tiếng nhỏ. Không biết từ đâu — từ bên dưới mặt đất, từ trong không khí, hay từ chính cái đang rung bên trong ngực hắn. Hắn cố quay người nhìn mặt người cầm ô.

Giấc mơ không cho hắn nhìn.

Chỉ chiếc ô. Chỉ bàn tay. Chỉ sợi chỉ đỏ nối vào ngực.

Rồi bàn tay buông ô ra.

Ô đỏ rơi xuống bùn. Tiếng động nhỏ như tiếng tim ngừng.

"Đừng quên em."

---

Hắn tỉnh trước bình minh.

Bên ngoài mưa đã ngớt, còn rỉ rả. Trời tối nhưng không đen nữa — thứ xanh tái trước khi sáng. Hắn nằm im, nhìn lên mái tranh, để hơi thở trở về nhịp bình thường.

Ngực không đau. Nhưng nặng — kiểu nặng của người vừa nhấc xuống thứ gì đó lớn.

Hắn nhớ giấc mơ rõ hơn mọi lần. Chiếc ô. Tiếng gọi. Sợi chỉ từ cổ tay người cầm ô chạy vào ngực hắn.

*Đừng quên em.*

Hắn không biết người đó là ai. Không nhớ đã từng gặp. Không có ký ức nào tương ứng — chỉ cái cảm giác rằng câu đó không xa lạ. Rằng hắn đã nghe nó rồi, ở đâu đó, từ lúc nào đó không xác định được.

Hắn kéo áo lên.

Vết thương trên ngực — cái vết tròn đỏ sẫm bằng đồng tiền cổ, nằm ngay giữa ngực từ hai năm nay — đang rỉ máu.

Không nhiều. Chỉ một vệt. Mỏng.

Nhưng máu không chảy xuống như bình thường. Nó kéo dài thành một đường thẳng, từ vết thương ngang qua ngực, như thể bị một sợi chỉ vô hình kéo về phía cửa — về phía sau thôn.

Về phía Vong Xuyên Khê.

Tần Vô Thương không nhúc nhích. Nhìn xuống vệt máu đó. Lắng nghe tiếng mưa rỉ. Lắng nghe tiếng cha bắt đầu ho ngoài thềm — tiếng ho mỗi sáng của ông, quen thuộc như mùi khói bếp.

Rồi có tiếng bước chân nhỏ.

Mẹ hắn đứng ở cửa buồng.

Bà nhìn ngực hắn — nhìn vết máu đó — một giây thôi. Rồi bà quay đi. Không nói gì. Bước ra ngoài, tiếng dép kéo lê về phía bếp.

Hắn nghe tiếng bếp lửa bùng lên.

Và lần đầu tiên hắn hiểu: bà biết. Từ trước. Không phải không giải thích được — mà không dám giải thích.

Tần Vô Thương ngồi dậy. Mặc áo lại. Nhìn về phía cửa, về phía con đường sau thôn chạm vào bình minh xanh tái.

Mười bảy năm nay hắn là đứa không có Linh Căn.

Hôm nay — hắn không chắc điều đó còn đúng nữa.

Vệt máu dưới lớp áo vẫn còn kéo về phía sau thôn.

Không mạnh.

Nhưng không dừng.

Tần Vô Thương nhìn con đường xanh tái ngoài cửa. Nếu hắn không đi tới Vong Xuyên Khê trước khi trời sáng hẳn, lần sau thứ bị kéo đi có lẽ sẽ không chỉ là máu.

← Chương trướcĐây là chương đầu
📋 Mục lụcChương sau →Chương 2: Vong Xuyên Khê