📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Thợ Săn Giá Trị

Chương 2: Lời Mời Từ Tương Lai

08/05/2026

Tôi không trả lời ngay.

Chiếc quạt trên trần vẫn quay. Đầu dây bên kia không giục — họ cứ để yên cho tôi ngồi trong im lặng, như người biết bên này đang xử lý và không cần phải vội.

"Công ty Tương Lai là cái gì?" tôi hỏi.

"Một công ty đăng ký hoạt động hợp pháp tại An Hải." Giọng nam vẫn trầm, rõ, không có tạp âm nền.

"Tôi không hỏi giấy phép. Tôi hỏi vì sao các anh biết tên tôi."

Một nhịp dừng rất ngắn.

"Chúng tôi có nhiều nguồn thông tin, anh Lục. Đó không phải điều anh cần lo trước tiên."

Không uy hiếp. Không vội vàng. Giọng người kia chuyên nghiệp theo kiểu của người quen làm việc với những người không muốn nghe họ, và đã học đủ cách không để cuộc trò chuyện vỡ sớm.

"Anh muốn gì?"

"Chúng tôi quan tâm đến khả năng đánh giá của anh."

"Tôi làm tư vấn đồ cũ. Không có gì đặc biệt."

"Không phải đồ cũ." Giọng anh ta không thay đổi. "Chúng tôi quan tâm đến khả năng nhận biết giá trị bất thường của anh. Những thứ người khác bỏ qua mà anh không bỏ qua. Thứ anh đã làm tại Đông Giang."

Tôi nhìn ra cửa sổ phòng trọ.

Bầu trời tối đen. Đèn đường hắt vào một vệt vàng nhạt trên tường.

Họ biết Đông Giang.

"Đông Giang thì sao?" Tôi giữ giọng thẳng.

"Anh đặt cọc năm vạn vào ngày mười bảy tháng trước. Mười hai ngày sau, quyền mua được sang tay. Có một khoản chênh lệch không nhỏ. Không phải người bình thường làm được điều đó với một lô đất có hồ sơ xấu như vậy."

Tôi không nói gì.

Không phải vì không có gì để nói.

Mà vì tôi đang đếm. Những người biết giao dịch đó: Kha, người môi giới Tần Kiệt, nhân viên văn phòng dịch vụ viết thỏa thuận đặt cọc, và nhóm gom đất trả tiền cho tôi sau mười hai ngày. Gần chục người kể cả những bên liên quan gián tiếp.

Nhưng không ai biết đúng con số mười sáu vạn lãi ròng. Đó là số tôi tự tính trong đầu, không viết ra, không nói với ai. Kể cả Tần Kiệt, người gọi cho tôi thông báo có khách mua, cũng chỉ biết tôi sang tay hai mươi hai vạn — không biết tôi trừ đi bao nhiêu chi phí.

Họ tính được, hoặc họ có nguồn bên trong nhóm gom đất.

"Anh muốn gì?" Tôi hỏi lại. Lần này thẳng hơn.

"Chúng tôi muốn mời anh đến nói chuyện. Không có gì phức tạp. Chỉ là một cuộc trao đổi về hợp tác có thể có lợi cho cả hai bên."

"Địa chỉ?"

"Chúng tôi sẽ gửi tin nhắn ngay sau cuộc gọi này. Khu trung tâm An Hải. Anh có thể đến bất cứ lúc nào trong tuần này."

Tôi nhìn xuống bàn tay mình trên mặt bàn. Vẫn không run.

"Nếu tôi không đến?"

Lần này dừng lâu hơn.

"Chúng tôi hy vọng anh sẽ đến." Giọng người kia không thay đổi dù chỉ một nốt. "Lục Nam, chúng tôi không phải tổ chức cần ép buộc ai. Nhưng những người có khả năng như anh — nếu không được hướng dẫn đúng cách — đôi khi gặp những vấn đề mà anh chưa thể lường trước."

Không phải đe dọa.

Nhưng đủ rõ để tôi hiểu đó là đe dọa.

"Cảm ơn." Tôi cúp máy.

---

Tin nhắn đến sau đúng ba mươi giây.

Tòa nhà Tây Trục. Tầng mười hai. Công ty Tương Lai.

Tôi nhìn địa chỉ đó trong ba mươi giây, rồi đặt điện thoại xuống mặt bàn.

Chiếc quạt quay.

Trong đầu tôi có một danh sách cần xử lý trước khi làm gì tiếp theo.

Thứ nhất: họ có số điện thoại của tôi. Số này tôi không đăng ký dưới tên thật, mua qua người quen, dùng hai năm. Không phải số dễ tìm.

Thứ hai: họ biết Đông Giang, biết ngày đặt cọc, biết quyền mua đã sang tay. Thỏa thuận đặt cọc tôi ký ở văn phòng dịch vụ nhỏ, không nộp vào hệ thống trung tâm. Nghĩa là họ có người trong chuỗi đó, hoặc họ có cách tiếp cận thứ tôi chưa nghĩ đến.

Thứ ba: họ gọi đúng buổi tối ngay sau khi tiền vào tài khoản. Có thể là trùng hợp. Không thể là trùng hợp.

Thứ tư: họ dùng cụm từ "khả năng nhận biết giá trị bất thường". Không phải hồng quang. Không phải "nhìn thấy màu sắc". Họ không dùng từ đó — có thể vì không biết, hoặc vì biết mà không muốn để lộ.

Tôi mở laptop.

---

Trang web Công ty Tương Lai hiện ra sạch sẽ, chuyên nghiệp. Logo đơn giản — chữ "tương lai" cách điệu, nền trắng, font không có gì đặc biệt. Menu bốn mục: Giới thiệu, Dịch vụ, Đối tác, Liên hệ.

Dịch vụ: Phân tích dữ liệu đầu tư. Quản lý rủi ro tài sản. Nghiên cứu thị trường ứng dụng.

Mô tả vừa đủ rộng để chứa bất cứ thứ gì, vừa đủ mơ hồ để không ai hỏi cụ thể. Không phải dịch vụ của người muốn bán dịch vụ. Là mô tả của người không cần quảng cáo vì khách hàng của họ không tìm qua mạng.

Trang Giới thiệu có ảnh đội ngũ. Mười hai người. Tên và chức danh, ảnh chân dung nền trắng. Không có câu chuyện sáng lập. Không có năm thành lập được nhấn mạnh. Không có ảnh văn phòng.

Tôi tra thêm qua cổng dữ liệu doanh nghiệp.

Giấy phép kinh doanh cấp bảy năm trước. Vốn điều lệ đủ lớn để không ai hỏi. Lĩnh vực ghi nghe quen tai nhưng không ai tra tiếp. Không có tin tức nào về họ — không phải báo tài chính chưa viết, là kiểu công ty mà báo không được phép đụng vào hoặc đã học cách không đụng.

Dấu vết quá sạch.

Công ty thật và hoạt động lành mạnh thường có ít nhất một tai tiếng nhỏ, một bài viết khách hàng phàn nàn, một lần tranh chấp nội bộ lọt ra ngoài. Công ty Tương Lai không có gì. Sạch theo kiểu được lau sạch, không phải sạch theo kiểu không có gì để lau.

Tôi tìm ảnh tòa nhà Tây Trục. Mặt tiền kính xanh, tầng một có nhà hàng và tiệm cà phê, bảo vệ đứng cổng. Một tòa văn phòng hạng A bình thường ở khu trung tâm. Không có gì dính đến Công ty Tương Lai trong bất kỳ tìm kiếm nào ngoài địa chỉ trên trang web của họ.

---

Tôi gọi cho Tần Kiệt lúc gần mười giờ đêm.

"Sao giờ này gọi? Có chuyện gì?"

"Anh có ai hỏi về giao dịch Đông Giang của tôi không?"

Đầu dây im một nhịp.

"Hỏi kiểu nào?"

"Bất kỳ kiểu nào. Tháng vừa rồi hoặc tuần này."

"Không." Nghe không chắc. "Ý cậu là ai?"

"Người hoặc công ty. Không biết tên, chỉ cần biết có không."

"Nam, cậu đang cẩn thận hay cậu đang sợ?"

Tôi không trả lời câu đó.

"Nếu có ai hỏi, anh cho tôi biết. Không cần biết là ai."

Tần Kiệt thở dài.

"Được rồi. Nhưng cậu ổn không?"

"Ổn."

Tôi cúp máy.

Gọi cho Kha tiếp.

Anh ta bắt máy chậm hơn, giọng có tiếng ồn nền kiểu quán bia.

"Sao? Hối hận rồi à?"

"Anh có ai hỏi anh về tôi không? Người lạ, tên lạ, hỏi về chuyện tôi đặt cọc?"

"Không." Lần này Kha trả lời nhanh, không ngập ngừng như Tần Kiệt. "Có chuyện à?"

"Không. Hỏi thôi."

Tôi cúp máy lần thứ hai.

Tần Kiệt thì ngập ngừng.

Kha thì không.

Tần Kiệt biết nhiều hơn về chuỗi giao dịch — anh ta là người kết nối tôi với nhóm gom đất, anh ta biết cả hai đầu. Nếu có người tiếp cận, Tần Kiệt sẽ là người đầu tiên bị hỏi.

Sự ngập ngừng của anh ta không nhất thiết là dấu hiệu anh ta giấu tôi thứ gì. Cũng có thể chỉ là anh ta đang cố nhớ.

Nhưng tôi ghi lại.

Sau đó tôi kiểm tra lịch sử giao dịch ngân hàng.

Hai mươi hai vạn nhận từ nhóm gom đất. Tên chuyển khoản là một công ty, có mã số thuế. Tôi tra mã đó qua cổng dữ liệu doanh nghiệp.

Mất ba phút.

Công ty đó — tên nghe như doanh nghiệp phân phối vật liệu xây dựng bình thường — có một tên giám đốc trong danh sách ban quản trị.

Tên đó cũng xuất hiện trong danh sách thành viên hội đồng của một quỹ đầu tư tư nhân.

Quỹ đó được ký kết bởi một pháp nhân khác.

Pháp nhân khác đó có địa chỉ đăng ký là tòa nhà Tây Trục, An Hải.

Không phải bằng chứng trực tiếp.

Nhưng là bốn bước dẫn đến cùng một chỗ.

Nhóm gom đất không phải khách hàng bình thường tìm mua lô đất rẻ ở Đông Giang.

Họ là mắt xích của Công ty Tương Lai.

Và tôi đã tự dắt mình vào đó từ ngày Tần Kiệt gọi báo có khách hỏi mua quyền cọc.

---

Tôi rót một ly nước lạnh, đứng ở bếp uống.

Phòng trọ mười hai mét vuông. Giường, bàn, tủ, laptop, quạt. Cửa sổ nhìn ra khoảng sân chung của khu nhà, đêm chỉ có tiếng xe từ đường lớn vọng vào.

Tôi nhìn vào ly nước. Trong suốt. Không màu.

Rồi tôi nhìn điện thoại.

Tin nhắn địa chỉ của họ vẫn còn đó. Tòa nhà Tây Trục, tầng mười hai.

Tôi cần biết họ là cái gì. Không phải từ trang web. Không phải từ tra cứu công ty.

Tôi cần nhìn.

---

Tôi biết đó là sai lầm ngay khi mở ảnh tòa nhà và bắt đầu tập trung vào màn hình.

Đêm muộn, đầu đang chạy nhanh hơn bình thường, người còn chưa tiêu hóa xong thông tin vừa rồi. Ba điều kiện tệ nhất để dùng hồng quang — và tôi vi phạm cả ba.

Nhưng tôi cần một mảnh thông tin mà cách nào khác cũng không cho tôi được.

Tôi nhìn vào ảnh tòa nhà trên màn hình. Mặt tiền kính xanh, mấy tầng đèn văn phòng còn sáng trong ảnh chụp buổi tối.

Không có gì ngay.

Tôi nhắm mắt. Hít thở chậm. Mở ra.

Lần này thấy một lớp mỏng — vàng rất nhạt, gần như trắng, bám ở viền ngoài tòa nhà. Không phải vàng của giá trị lớn. Là vàng của thứ gì đó tồn tại và đang hoạt động. Bình thường. Không có gì nổi bật.

Tôi nhìn tiếp. Cố đẩy vào sâu hơn.

Đó là lúc mọi thứ bắt đầu lạc.

Vàng bắt đầu nhòa. Không phải mờ dần — là lẫn vào nhau với một vệt đỏ rất nhỏ. Không phải đỏ sáng. Là đỏ kiểu vệt cũ trên vải, mờ và đứt quãng. Rồi từ phía trên bên phải của tòa nhà, nơi có mấy tầng đèn còn sáng, một vệt đen lướt qua.

Không phải đen rõ.

Là đen kiểu bóng tối chưa đặt xuống hẳn.

Tôi cố giữ.

Sai lầm.

Đầu nhói lên như ai bóp từ hai thái dương vào. Màu sắc vỡ ra — vàng, đỏ, đen, và một cái gì đó xanh lạnh tôi chưa thấy bao giờ. Không phải xanh lá bình thường của những thứ không có giá trị đặc biệt. Là xanh của thứ đang bị kiểm soát từ bên trong, như nhiệt độ thấp dưới một bề mặt trơn.

Đầu đau mạnh.

Tôi nhắm mắt. Hai tay ép vào thái dương.

Mười giây.

Hai mươi giây.

Tôi thở. Chờ.

Khi mở mắt, màn hình chỉ còn là ảnh một tòa nhà bình thường dưới đèn đô thị. Không có gì khác.

Tôi đẩy laptop ra xa.

Nhìn ảnh qua màn hình là cách xem tệ nhất — tín hiệu bị lọc qua ống kính, qua file nén, qua độ phân giải, qua mấy lớp xử lý mà tôi không kiểm soát được. Kết quả nhận về là tạp âm nhiều hơn thông tin.

Nhưng cái vệt đen đó. Cái màu xanh lạnh đó.

Tôi không biết đó là gì. Chưa bao giờ thấy cái màu xanh đó.

Và điều đó, theo một cách nào đó, đáng lo hơn bất cứ màu đỏ nào tôi từng thấy.

---

Tôi cầm điện thoại, định gọi lại Tần Kiệt hỏi thêm một câu.

Mở danh bạ.

Kéo xuống tìm tên.

Không thấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, kéo lên kéo xuống ba bốn lần. Danh bạ vẫn đó, các tên vẫn đó — nhưng cái tên tôi đang tìm, cái tên tôi vừa gọi mười lăm phút trước, không hiện ra.

Tôi cố nhớ.

Không có gì.

Không phải nhớ không rõ. Là không nhớ. Khoảng trống trơn trong đầu, kiểu như tôi đang với lấy thứ gì đó trên kệ nhưng kệ không có gì để với.

Tôi mở lịch sử cuộc gọi.

Cuộc gọi đi gần mười giờ đêm: một cái tên.

Tôi đọc tên đó.

Như đọc tên người lạ.

Tôi ngồi yên. Nhìn tên. Đọc lại.

Mười giây.

Rồi từng mảnh bắt đầu trở về — không phải đột ngột, là từ từ, như nước thấm qua vải dày. Tần Kiệt. Môi giới. Người mua cái máy ảnh phim từ tôi hai năm trước. Người gọi thông báo có nhóm gom đất hỏi mua quyền cọc. Giọng hay chửi thề. Hay nói "cậu điên à".

Tôi nhớ lại đủ để gọi tên.

Nhưng ba mươi giây trước, không nhớ được.

Tôi mở file danh_sach_gia_tri.xlsx.

Kéo đến dòng Đông Giang, cột ký ức mất, thêm vào:

*#2 — Quên tên Tần Kiệt trong khoảng 30 giây sau khi dùng năng lực dưới áp lực. Ký ức trở về nhưng chậm.*

Nhìn dòng chữ đó.

Lần trước là một ký ức tuổi thơ gắn với bố, với mẹ, với sinh nhật và trạm y tế khu cũ. Mất rồi là mất. Cả buổi tối qua tôi cố nhớ cảm giác của thằng bé trong tấm ảnh nhăn mặt bên đĩa thịt nướng, và không có gì cả.

Lần này là ba mươi giây không nhớ tên người quen.

Nhỏ hơn. Ngắn hơn. Trở về được.

Nhưng nhanh hơn.

Khoảng cách giữa hai lần dùng năng lực: mười hai ngày. Khoảng cách giữa hai lần mất ký ức: mười hai ngày.

Và lần này tôi chỉ nhìn qua ảnh trên màn hình.

Tôi đóng file. Tắt màn hình laptop.

---

Phòng trọ tối lại.

Đèn đường hắt qua cửa sổ một vệt vàng.

Tôi ngồi im trong bóng tối và để mọi thứ chạy trong đầu mà không cố kiểm soát hướng đi.

Năng lực này tệ hơn tôi tưởng.

Không phải vì nó không hoạt động. Là vì nó hoạt động đủ để tôi tin vào nó, đủ để tôi dùng, và sau mỗi lần dùng thì cái giá không báo trước về thời điểm, không báo trước về kích thước, không báo trước về thứ sẽ mất.

Và mỗi lần tôi dùng khi đang sợ, nó vỡ theo cách tệ hơn.

Tôi đặt ra quy tắc cho mình từ sớm. Không nhìn quá lâu. Không nhìn khi đang sợ. Không nhìn thứ mình không đủ tiền chạm vào.

Vừa vi phạm quy tắc thứ hai. Trong một đêm.

---

Tôi bắt đầu sắp xếp.

Không nhiều. Chỉ những thứ cần: laptop, sổ tay, ví tiền, bản sao giấy tờ, hai bộ quần áo. Xếp vào ba lô trong mười lăm phút.

Trong ngăn kéo tủ có một cái sim dự phòng — mua từ lâu, chưa kích hoạt. Tôi lấy ra bỏ vào ví.

Số điện thoại chính của tôi đã bị họ biết. Sim dự phòng sẽ là số tôi dùng để liên lạc từ đây trở đi với những người cần biết tôi đang ở đâu.

Phòng trọ này tôi thuê ba năm. Trả tiền tháng, không ký hợp đồng dài hạn — thói quen cũ từ hồi làm thuê, phòng khi mất việc cần dọn đi nhanh. Không có gì nhiều ở đây ngoài thói quen sinh hoạt và ký ức về lối vào từ phía nào đèn sáng muộn nhất.

Thứ tôi để lại: cái quạt trần, cái nồi cơm điện, mấy bộ quần áo không cần thiết, và một tháng tiền thuê nhà đã trả trước.

Thứ tôi mang đi: tất cả những gì liên quan đến việc tôi kiếm tiền bằng cách nhìn thứ người khác không thấy.

Tôi không gọi cho mẹ.

Đêm muộn. Bà đã ngủ. Gọi lúc này chỉ làm bà lo. Và tôi chưa biết phải nói gì nếu bà hỏi con đang ổn không.

Tôi nhìn quanh phòng một lần nữa.

Cái quạt vẫn quay. Xanh nhạt, nhàm chán, bình thường như mọi ngày.

Tôi tắt đèn, đeo ba lô, mở cửa.

---

Hành lang tầng ba của khu nhà trọ không bao giờ sáng đủ sau chín giờ tối. Bóng đèn tầng hai đứt từ tuần trước, chủ nhà hứa thay chưa thay. Tôi quen đường — mười hai bậc cầu thang, rẽ trái ra sân chung, qua cổng sắt ra đường.

Tôi xuống đến tầng một.

Đèn sân chung vẫn sáng, một bóng dây tóc bám đầy muỗi. Tôi bước qua sân, tay kéo khóa ba lô lại một lần cho chắc, nhìn qua khe cổng ra đường.

Bình thường. Xe máy đậu hai bên. Đèn đường vàng. Mấy người đi bộ cuối đêm.

Tôi đẩy cổng sắt mở.

Bước ra.

Cuối hẻm có một chiếc xe màu đen.

Không phải loại xe phô trương để dọa người. Thân xe sạch, đèn tắt, kính tối. Nó đậu sát mép đường như đã ở đó từ lâu.

Bên cạnh xe có một người đàn ông mặc áo khoác xám.

Tay anh ta để trong túi áo. Dáng đứng thẳng, bình tĩnh. Không hút thuốc, không nhìn điện thoại, không làm gì để tỏ ra mình chỉ tình cờ đứng đó.

Anh ta nhìn thẳng vào tôi.

"Anh Lục."

Không phải hỏi. Là xác nhận.

Khoảng hai mươi mét giữa chúng tôi. Không có ai khác trên đoạn vỉa hè này.

Tôi không bỏ chạy. Chạy về đâu? Khu trọ phía sau, con đường thẳng phía trước, và một người đứng sẵn biết tên tôi ở đây trước khi tôi bước ra.

Họ biết tôi sẽ không đến địa chỉ Tây Trục.

Nên họ đến trước.

"Chúng tôi đã nói rồi," anh ta nói. Giọng khác với người gọi điện tối nay — thấp hơn, khô hơn. "Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện."

"Tôi chưa đồng ý gặp."

"Biết."

Anh ta không bước tới.

"Những người như anh thường không đi thẳng vào cửa chính."

Tôi đứng yên.

"Anh đã thử kiểm tra chúng tôi, đúng không?"

Một giây.

Hai giây.

Tôi nhìn tay anh ta trong túi. Không căng.

Nhìn vai. Không chuẩn bị.

Không giống người sắp tấn công. Giống người đã nắm phần cần nắm, nên không cần vội.

Đèn đường nhấp nháy một lần.

"Anh là ai?"

Anh ta không trả lời.

Chiếc xe đen nằm im sau lưng anh ta. Kính xe tối, không thấy bên trong có người hay không.

Anh ta chỉ nhìn tôi, bình tĩnh như đang nhắc lại một điều đáng lẽ tôi phải tự hiểu.

"Đừng dùng năng lực nữa. Anh chưa biết mình đang mất gì đâu."

← Chương trướcChương 1: Món Quà Và Lời Nguyền📋 Mục lục
Chương sau →Chưa có chương sauTheo dõi để nhận chương mới