📚Gác Truyện
← Danh sách chương
Nguyên Âm

Chương 2: Giá Của Sự Im Lặng

10/05/2026

Thiên Vũ đến khu hàng vải lúc tờ mờ sáng, trước khi ông Nghĩa bày biện xong.

Tiếng đầu tiên không phải người nói. Là tiếng cọ của một thùng gỗ kéo trên nền đá, người bán rau ở hàng đối diện đang đẩy hàng vào vị trí. Sau đó là tiếng mặc cả từ hàng cá, giọng người mua lên cao, giọng người bán xuống thấp theo nhịp quen. Sau đó là tiếng trẻ con chạy qua hẻm bên, giày nhỏ đập gấp trên đá lát.

Chợ ồn theo cách này mỗi sáng. Không có rung động ẩn, không có cỏ để nhìn. Những âm thanh ở đây đến từ người thật, về chuyện thật, không cần phiên dịch.

Thiên Vũ thích chỗ này vì lý do đó.

Ông Nghĩa, chủ hàng vải, không tu luyện và không bao giờ hỏi ai có tầng không. Hắn chỉ hỏi có làm được không. Câu đó Thiên Vũ trả lời được, nên hắn đã làm ở đây đủ lần để ông Nghĩa không cần giải thích việc nữa.

---

Phúc Lâm xuất hiện lúc mặt trời mới lên khỏi mái nhà.

Hắn ta len qua đám người, tay cầm hai cái bánh bột chiên mua ở đầu chợ, tìm đến chỗ Thiên Vũ đang xếp cuộn vải. Đặt một cái xuống mặt thùng gỗ cạnh đó mà không hỏi.

"Hôm nay tao đăng ký."

Thiên Vũ lấy bánh. Ăn.

"Mày không hỏi gì à?"

"Đăng ký cái gì."

"Tuyển Âm." Phúc Lâm kéo một thùng trống ra ngồi. "Bàn đăng ký ở trước cổng ngoài Huyền Thanh Các. Mở từ sáng đến trưa, còn hai ngày nữa là chốt danh sách." Hắn ta cắn bánh. "Tao cần mày đi cùng."

"Sao cần tao?"

"Không cần." Phúc Lâm sửa lại. "Muốn mày đi cùng. Khác nhau."

Thiên Vũ tiếp tục xếp vải.

"Mày có việc không?"

"Có."

"Xong lúc nào?"

"Chưa biết."

Phúc Lâm gật đầu như thể đây là câu trả lời hữu ích. Hắn ta không đi đâu, chỉ ngồi trên thùng, ăn nốt bánh, nhìn dòng người qua lại. Thiên Vũ làm việc. Không ai nói gì trong một lúc.

"Ông Nghĩa." Thiên Vũ gọi chủ hàng. "Tao xin về sớm hôm nay được không?"

Nghĩa ngước lên khỏi sổ tính tiền. Nhìn Thiên Vũ, nhìn Phúc Lâm ngồi trên thùng hàng của mình, thở ra.

"Xong đống vải đó thì đi."

---

Khu vực trước cổng ngoài Huyền Thanh Các mang một thứ âm thanh mà Thiên Vũ không quen.

Không phải ồn ào như chợ. Không phải trầm như bãi luyện tập buổi sáng. Đây là tiếng của người đang chờ đợi thứ gì đó quan trọng với họ, và cái chờ đó tạo ra một thứ căng thẳng nhỏ lơ lửng khắp nơi, không ai nhận ra, không ai gọi tên.

Ba bàn đăng ký kê nối nhau, có lều che nắng. Người phụ trách ngồi mỗi bàn một người, trước mặt là sổ danh sách và bút lông. Người xếp hàng kéo dài ra ngoài lề đường, chủ yếu thanh niên, đa phần mang vẻ mặt vừa hồi hộp vừa cố tỏ ra bình thường.

Phúc Lâm nhìn hàng người, hít một hơi dài.

"Đông hơn tao tưởng."

"Tuyển Âm ba năm một lần." Thiên Vũ nói. "Đương nhiên đông."

"Mày biết vậy sao lúc nãy lại hỏi đăng ký cái gì."

Thiên Vũ không trả lời. Hắn đứng lùi ra phía sau, để Phúc Lâm vào hàng. Từ vị trí này hắn nhìn thấy toàn bộ khu vực.

Hắn đọc người ở đây theo cách khác. Bước chân của người xếp hàng: người tự tin bước thẳng, không nhìn hai bên; người lo lắng chuyển trọng lượng từ chân này sang chân kia theo nhịp đều; người đứng gần bàn đăng ký thở nhanh hơn một chút dù không leo cầu thang. Hắn đọc những thứ đó mà không cần nghĩ, như đọc thời tiết qua mây.

Phúc Lâm xếp hàng chừng hai mươi phút. Thiên Vũ đứng đợi.

---

Tên Phúc Lâm được ghi vào danh sách bởi người phụ trách bàn giữa, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, chữ viết đều và nhanh.

"Họ tên?"

"Phúc Lâm."

"Tuổi?"

"Mười chín."

"Tầng tu luyện?"

"Cảm Âm sơ kỳ."

Người phụ trách ghi, không ngước nhìn. Rút một tấm thẻ tre nhỏ từ hộp bên cạnh, viết một dãy số lên mặt thẻ, đặt xuống bàn.

"Nhận thẻ. Ngày thi mồng mười lăm. Địa điểm ghi sau cổng chính. Xác nhận."

Phúc Lâm cầm thẻ. "Xác nhận."

Hắn ta bước sang một bên, nhường chỗ cho người đứng sau, rồi quay lại chỗ Thiên Vũ. Không nói gì ngay. Chỉ nhìn cái thẻ tre trong tay một lúc.

"Xong rồi đó."

"Ừ."

"Đơn giản hơn tao nghĩ."

Thiên Vũ nhìn cái thẻ. Phúc Lâm nhận ra ánh mắt đó, cầm thẻ lại, cho vào túi.

"Mày không muốn thử hỏi không?" Phúc Lâm nói, giọng không hẳn là thuyết phục. "Chỉ là hỏi thôi."

Thiên Vũ nhìn ba bàn đăng ký. Nhìn người phụ trách đang viết tên người tiếp theo. Nhìn hộp thẻ tre trên bàn, còn đầy.

"Để làm gì."

---

Họ chưa kịp rời đi.

Người phụ trách bàn bên phải đứng lên để vươn tay lấy thêm giấy từ hộp đằng sau. Khi ngồi xuống lại, hắn ta nhìn lên thấy Thiên Vũ đứng cách bàn khoảng ba bước.

"Ngươi chưa đăng ký?"

Thiên Vũ lắc đầu.

"Muốn đăng ký không?"

"Cho hỏi được không."

Người phụ trách ra hiệu. Thiên Vũ bước đến gần bàn.

Khu vực trước cổng đang ồn ào. Tiếng người xếp hàng nói chuyện, tiếng bút viết trên giấy, tiếng gió thổi qua mái lều. Khi Thiên Vũ bước đến, những âm thanh đó không mất đi. Chúng vẫn ở đó. Nhưng người đứng gần hắn cảm thấy tiếng nói vẫn nghe được mà không còn vọng lại, như âm thanh đang chạy trên mặt phẳng thay vì trong không gian ba chiều.

Người phụ trách đặt bút lên giấy để ghi. Mực chảy lạc, một vệt nhỏ chạy sang trái. Hắn ta dừng lại, nhìn đầu bút. Nhấn lại, mực chảy bình thường. Tiếp tục.

"Họ tên?"

"Thiên Vũ."

"Tuổi?"

"Hai mươi mốt."

"Tầng tu luyện?"

Thiên Vũ trả lời.

Người phụ trách ngẩng lên lần đầu. Nhìn Thiên Vũ. Lật sang một trang khác, trang ghi những người không đủ điều kiện.

"Thiên Vũ. Hai mươi mốt tuổi. Không có tầng tu luyện." Viết vào cột bên phải. "Không đủ điều kiện tham dự kỳ Tuyển Âm lần mười bảy. Đã ghi nhận."

Đặt bút xuống. Nhìn qua Thiên Vũ về phía người đứng sau.

"Người tiếp theo."

Thiên Vũ gật đầu. Bước sang một bên.

Khi hắn ra khỏi vùng đó, âm thanh đầy đặn trở lại theo cách không ai gọi tên được vì không ai nhớ nó đã từng khác.

Phúc Lâm đứng chờ ở rìa, hai tay trong túi.

"Tao đói," hắn ta nói.

"Mới ăn bánh."

"Ừ." Phúc Lâm không nói thêm gì nữa.

---

Họ đi ngang qua góc đường gần cổng ngoài, chỗ có một tấm bảng gỗ dán tờ danh sách đầu tiên. Những người đã đăng ký và đủ điều kiện. Chữ nhỏ, viết tay, xếp theo tầng từ cao xuống thấp.

Phúc Lâm dừng lại, tìm tên mình, chỉ cho Thiên Vũ bằng đầu ngón tay.

"Đây. Hàng cuối của nhóm Cảm Âm."

Thiên Vũ đọc từ đầu trang. Hòa Âm đỉnh, Hòa Âm trung kỳ, xuống dần đến Cảm Âm các bậc. Mười mấy tên mỗi nhóm. Tên Phúc Lâm ở gần cuối danh sách, trước vài tên khác cùng tầng.

Gần cuối tờ giấy, sau danh sách chính, là một cột nhỏ hơn ghi chú phía dưới. Những cái tên không đủ điều kiện. Tên Thiên Vũ ở dòng thứ ba, bên cạnh hai chữ: Không tầng.

Phúc Lâm thấy cùng lúc với hắn. Hắn ta đưa tay vào túi áo, nơi có cái thẻ tre. Rồi không rút ra.

Thiên Vũ đọc. Không đứng lâu. Bước ra.

Phúc Lâm rút tay khỏi túi. Đi theo. Không nói gì.

Tên Phúc Lâm ở cuối danh sách chính.

Tên Thiên Vũ ở cột ghi chú.

Giữa hai dòng chữ chỉ cách nhau nửa gang tay. Không ai cần nói khoảng cách đó xa đến mức nào.

---

Chiều đó Thiên Vũ nhận thêm việc chuyển hàng cho lão Tống.

Khu vực trước cổng Huyền Thanh Các vẫn còn người tụ tập. Không phải vì đăng ký nữa. Là vì một cái tên đang truyền qua từng nhóm với vẻ của người vừa có tin quan trọng.

Lăng Khải.

Thiên Vũ nghe tên đó qua ba cuộc trò chuyện khác nhau trên quãng đường giao hàng. Hòa Âm Đỉnh. Mười chín tuổi. Đệ tử sáng giá nhất thế hệ này của Huyền Thanh Các. Đăng ký Tuyển Âm như một thủ tục vì kết quả đã được biết trước. Có người nói sáng mai hắn ta sẽ xuất hiện trước cổng ngoài, chỉ để làm thủ tục, nhưng ai cũng muốn nhìn.

Thiên Vũ giao hàng xong, nhận tiền, đi về theo lối cũ.

Trên đường, hắn đi ngang qua góc đường lần thứ hai trong ngày.

Lần này dừng lại.

Tấm bảng gỗ vẫn ở đó. Tờ danh sách vẫn còn đó, chữ viết tay, mực đã khô từ sáng. Cột ghi chú bên phải nhỏ hơn cột chính, nằm thấp hơn.

Tên hắn ở dòng thứ ba. Hai chữ bên cạnh: Không tầng.

Hắn đứng nhìn hai chữ đó đủ lâu để biết mình đang nhìn.

Rồi bước đi.

Gió chiều thổi qua góc đường. Tờ danh sách phất lên, mép giấy gợn, các dòng chữ lung lay. Cột bên phải đứng yên trong khi phần còn lại của trang đang chuyển động.

Hắn không nhìn lại.

Sáng mai Lăng Khải sẽ đến.

← Chương trướcChương 1: Buổi Sáng Không Có Âm Thanh📋 Mục lục
Chương sau →Chưa có chương sauTheo dõi để nhận chương mới