Buổi sáng ở Lăng Phong không bắt đầu bằng ánh sáng.
Nó bắt đầu bằng tiếng cỏ nghiêng.
Khu luyện tập nằm ngoài cổng đông ba trăm bước, không mái che — nắng mưa gió sương đều có lý do để giữ lại. Người ta nói mưa có tần số riêng, nắng có tần số riêng — người tu luyện giỏi nhắm mắt buổi sáng mà biết hướng đông có mây hay không chỉ bằng cách lắng nghe. Thiên Vũ nghe người ta nói điều đó đủ lần để thuộc. Chưa bao giờ thử được.
Buổi sáng còn sương. Hắn đứng ở rìa phía tây bãi đất trống, tay khoanh trước ngực, nhìn.
Ba mươi người, phần lớn cùng tuổi hoặc nhỏ hơn hắn vài tuổi. Họ đứng thành hàng không ai sắp xếp — thân thẳng, mắt nhắm hoặc nhìn ra xa, thở đều. Buổi luyện tập sáng không có tiếng hô, không có hiệu lệnh. Người ta đến, đứng, và bắt đầu khi cơ thể sẵn sàng.
Thiên Vũ nhìn cỏ.
Cỏ ở bãi luyện tập không bao giờ mọc thẳng. Khi ba mươi người đứng và khởi động Nguyên Âm, cỏ nghiêng theo những hướng khác nhau — nhẹ thôi, chỉ đủ thấy nếu biết nhìn. Mỗi người có một hướng rung động riêng, và cỏ phản chiếu điều đó trung thực hơn bất kỳ thứ gì khác mắt thường có thể thấy được.
Ba mươi người là ba mươi làn gió nhỏ không có nguồn.
Hắn đọc họ mà không cần nghĩ. Người tóc buộc cao ở góc trái — cỏ nghiêng đều đặn từng đợt, nhịp ổn. Người phụ nữ khuyên đồng gần giữa hàng — cỏ không nghiêng mà rung, nhanh hơn, sâu hơn, khác kiểu. Đứa nhóc áo xanh ở hàng cuối, vai cứng, chân chưa thả lỏng — cỏ dưới chân nó không làm gì cả.
Không ai dạy Thiên Vũ cách đọc những thứ này. Hắn tự học qua hai năm đứng ở rìa bãi luyện mỗi sáng.
Cỏ dưới chân hắn không nghiêng. Không rung. Không phản chiếu gì.
---
Tiếng giòn chát của dép da trên đá — một người đến muộn. Tiếng bước chân vội và không đều, người đang chạy và cố giả vờ như không chạy.
Phúc Lâm đến sau Thiên Vũ một khắc. Tóc chưa buộc gọn, áo cài thiếu một khuy. Hắn ta ghé đứng cạnh Thiên Vũ với vẻ người vừa hoàn thành điều gì đó quan trọng.
"Mày đến sớm vậy."
Thiên Vũ không trả lời. Mắt vẫn nhìn vào bãi luyện.
"Tao bị mèo của bà Tư chặn đường," Phúc Lâm tiếp tục, không cần ai hỏi. "Con mèo đó to bằng cái thúng. Nó ngồi giữa ngõ nhìn tao, tao đi đâu nó cũng xoay đầu theo. Tao nghĩ nó tu luyện rồi. Cảm Âm ít nhất."
"Không có tu sĩ mèo."
"Tao nói ít nhất. Có thể là Hòa Âm. Cỏ xung quanh nó không lay." Phúc Lâm nhìn sang Thiên Vũ. "Mày đứng đây bao lâu rồi?"
"Từ khi mặt trời mọc."
Phúc Lâm gật đầu. Không hỏi thêm. Hắn ta quay nhìn vào bãi luyện — đứng im một lúc, rồi bắt đầu quan sát cùng Thiên Vũ với vẻ người không hẳn hiểu mình đang xem gì, nhưng không có ý định đi chỗ khác.
Không ai nói thêm. Sương tan dần khi nắng lên. Cỏ tiếp tục nghiêng theo nhịp của ba mươi người.
---
Điểm danh diễn ra sau khi luyện tập kết thúc.
Thầy Kiệt — người ta gọi ông vậy, dù không rõ ông là thầy của ai vì không ai đăng ký học với ông một cách chính thức — đứng đầu bãi với tấm bảng gỗ trên tay. Danh sách theo dõi ai có mặt tập luyện tự do buổi sáng. Huyền Thanh Các dùng nó như tham khảo khi xét đơn vào môn.
Danh sách xếp theo tầng tu luyện từ cao xuống thấp.
Thiên Vũ biết tên hắn nằm ở đâu mà không cần nhìn.
"Lâm Cảnh Hạo." Người tóc buộc cao giơ tay.
"Vũ Thanh Yên." Người phụ nữ khuyên đồng gật đầu.
"Đặng Tuấn Minh."
"Có."
Thầy Kiệt đọc không vội. Sau mỗi tên là tiếng đáp lại hoặc im lặng. Phúc Lâm được gọi ở giữa danh sách, giơ tay cao hơn cần thiết.
Rồi thầy Kiệt dừng lại.
Không phải do ngạc nhiên — ông đọc danh sách này đủ lần để thuộc phần cuối. Ông ngẩng lên khỏi bảng gỗ, mắt lướt qua đám người còn đứng, dừng lại ở khoảng không trước mặt Thiên Vũ. Không phải nhìn hắn. Nhìn qua hắn — như nhìn vào điểm nào đó ở phía sau.
Bút lông di chuyển. Một dấu được ghi.
Thiên Vũ nhìn đầu bút đó. Ngón tay hắn siết vào mép tay áo — không biết từ lúc nào.
"Trần Minh Khôi."
Đứa nhóc áo xanh đứng sát Thiên Vũ giơ tay.
Điểm danh kết thúc.
Hai người đứng sau lưng Thiên Vũ không buồn hạ giọng: "Hắn lại đến." — "Ừ." Chỉ vậy. Không thêm gì vì cũng không cần thêm gì.
Thiên Vũ ghi nhận. Không phải lần đầu. Chắc cũng không phải lần cuối.
Ở Lăng Phong, người có tầng được gọi tên.
Người không có tầng được nhớ bằng chỗ hắn thường đứng.
---
Người ta rời bãi luyện theo từng nhóm nhỏ. Tiếng nói chuyện nổi lên — buổi sáng kết thúc, ngày bắt đầu.
Phúc Lâm đứng cạnh Thiên Vũ, mắt nhìn xuống đất với vẻ tập trung bất thường.
"Cỏ không lay."
Thiên Vũ nhìn xuống.
"Không phải tao nói theo nghĩa bóng." Phúc Lâm bước sang bên, chỉ xuống chân mình. Cỏ dưới chân hắn ta đang nghiêng nhẹ — gió từ hướng đông, vẫn còn sau khi mặt trời lên. "Xem đây. Gió đây."
Thiên Vũ nhìn xuống chỗ mình đứng. Cỏ đứng yên.
"Lạ nhỉ," Phúc Lâm nói. Không phải theo kiểu người đang tò mò với điều kỳ lạ. Theo kiểu người nhìn thấy thứ gì đó mà họ chưa biết nên lo không.
"Ừ."
"Sao vậy?"
"Không biết."
Phúc Lâm đứng nhìn thêm một lúc — nhìn cỏ, nhìn chỗ ranh giới gió thổi mà cỏ không chịu nghiêng. Rồi hắn ta ngẩng lên, nhìn thẳng Thiên Vũ. Không phải nhìn với ánh mắt tò mò hay e ngại. Chỉ là nhìn. Kiểu nhìn hắn ta có đôi khi — không phải thương hại, không phải thắc mắc, chỉ là đang thấy.
"Mày đói không?"
"Đói."
"Đi ăn thôi."
Thiên Vũ nhìn lại bãi luyện một lần cuối. Gió thổi qua khoảng trống — cỏ khắp nơi nghiêng đồng loạt. Ở chỗ hắn vừa đứng, một vùng nhỏ bằng hai bàn chân, cỏ vẫn đứng thẳng giữa làn gió đó như không biết gió tồn tại.
---
Quán bà Tư nằm trong ngõ nhỏ cách bãi luyện mười lăm phút đi bộ. Không có bảng hiệu, chỉ có mùi cháo nóng bay ra từ sáng sớm. Bà Tư biết khách quen muốn gì trước khi họ ngồi xuống — với Thiên Vũ là cháo trắng không thêm gì, với Phúc Lâm là cháo có hành lá và chén nước mắm để bên.
Họ ngồi ở bàn hiên ngoài, nhìn ra ngõ. Phúc Lâm ăn nhanh. Thiên Vũ ăn chậm. Một lúc không ai nói gì — điều này không bất thường.
"Mày đăng ký chưa?" Phúc Lâm hỏi.
"Cái gì?"
Phúc Lâm dùng đũa chỉ vào tờ giấy dán ở vách quán gần cột. Chữ viết tay, mực còn mới.
*Huyền Thanh Các thông báo kỳ Tuyển Âm lần thứ mười bảy. Yêu cầu: Cảm Âm sơ kỳ trở lên. Độ tuổi: mười lăm đến hai mươi lăm. Đăng ký tại trụ sở chính trước ngày mồng mười.*
Thiên Vũ đọc xong. Tiếp tục ăn cháo.
Bàn bên cạnh có hai thanh niên đang bàn nhau về kỳ thi. Một người liếc qua, thấy Thiên Vũ, quay lại nói với bạn không giữ giọng: "Kiểu như hắn cũng đến xem tờ đó." Người kia không nhìn. "Ừ thì cứ để." Câu chuyện chuyển sang chủ đề khác.
"Mày thì sao?" Thiên Vũ hỏi.
"Tao định đăng ký." Phúc Lâm húp một ngụm. "Vừa đủ Cảm Âm sơ kỳ. Vào được vòng đầu chắc chắn. Chắc bị loại ở vòng hai nhưng thôi, có tên trên danh sách thi cũng tốt hơn không có gì." Hắn ta dừng lại. "Mày thì sao?"
Thiên Vũ đặt muỗng xuống.
"Yêu cầu Cảm Âm sơ kỳ."
"Ừ."
Phúc Lâm không nói thêm. Có những loại sự thật mà đặt ra ngoài ánh sáng thì chỉ làm nặng thêm không khí mà không giải quyết được gì.
Trong ngõ bên ngoài, một tu sĩ đi qua — bước chân khoan thai, tay đút trong tay áo. Cây nhỏ trồng hai bên ngõ khẽ nghiêng về phía hắn ta khi đi qua. Chỉ vừa đủ để nhận ra. Đi qua mà không nhìn vào quán.
Thiên Vũ tiếp tục ăn cháo.
---
Chiều hắn làm việc ở kho gạo của lão Tống gần cổng bắc. Công việc không cần tu luyện — chuyển bao, sắp xếp, ghi số lượng. Lão Tống trả công sòng phẳng và không hỏi thêm câu gì ngoài việc có muốn làm không. Trong Lăng Phong — nơi phần lớn nghề tốt đòi hỏi ít nhất Cảm Âm — đây là loại việc Thiên Vũ đã quen.
Hắn làm được ba tiếng thì trời nắng gắt. Ngồi nghỉ ở bậc thềm sau kho, lưng dựa tường gạch, uống nước.
Từ phía chợ vọng lại tiếng ồn ào buổi chiều — tiếng mặc cả, tiếng hàng hóa va nhau, tiếng trẻ con chạy chân trần trên đá lát. Tất cả những thứ tai thường nghe được, không cần Nguyên Âm.
Hắn không nghe Nguyên Âm.
Đôi khi hắn thấy kỳ lạ khi đứng cạnh người đang tu luyện — như đứng bên ngoài ô kính nhìn vào một căn phòng có người đang nói chuyện, không nghe được tiếng nhưng thấy họ cười, thấy họ phản ứng với nhau qua thứ gì đó lớp kính ngăn lại.
Đứng cạnh người đang tu luyện, hắn giống người câm đứng cạnh người đang hát.
Hắn nghe được âm thanh. Nhưng bài hát thì không.
---
Tối hắn về phòng sau khi ghé chợ mua ít đồ ăn. Căn phòng thuê tầng một dãy nhà trọ phía nam, cửa sổ nhìn ra hẻm hẹp. Giường, bàn, tủ nhỏ — hai năm ở đây không thêm gì ngoài những thứ cần để sinh hoạt.
Hắn ăn một mình trong im lặng.
Sau đó ngồi tựa tường gần cửa sổ, kéo màn lại một phần, để khe hở nhỏ nhìn ra hẻm. Bên ngoài đã tối. Lăng Phong ban đêm chậm hơn ban ngày — tiếng người thưa, ánh đèn leo lét, gió đổi hướng so với buổi sáng.
Thiên Vũ nhắm mắt.
Hắn không thiền định — không có gì để thiền định khi Nguyên Âm chưa bao giờ mở cửa với hắn. Hắn chỉ ngồi. Thói quen có từ nhỏ, từ những năm còn ở với cha nuôi ở vùng biên — ngồi yên trong tối và lắng nghe những thứ tai thường nghe được, cho đến khi ngủ được. Khi ấy trong nhà vẫn còn người nghe được tiếng gió cùng hắn.
Hắn thở ra — dài hơn bình thường một chút.
Tiếng bước chân ở cuối hẻm. Tiếng chó sủa xa. Tiếng gió qua mái ngói cũ của dãy nhà đối diện.
Rồi không có gì.
Rồi —
Hắn không chắc gọi nó là gì.
Không phải âm thanh. Tai hắn không nghe thêm thứ gì khác. Nhưng có thứ gì đó — rất xa, rất nhỏ, như một rung động mà hắn cảm nhận không qua tai mà qua thứ hắn không có tên để gọi. Như cách người ta cảm nhận có người nhìn mình từ phía sau trong phòng tối và không thể thấy gì. Chỉ là sự hiện diện — không đe dọa, không rõ ràng, chỉ ở đó, ở đâu đó rất xa.
Thiên Vũ mở mắt.
Cửa sổ. Hẻm tối. Gió thổi qua khe màn. Không có gì.
Hắn ngồi thêm một lúc, nhìn vào khoảng tối bên ngoài. Rồi đứng dậy, kéo màn che kín, nằm xuống.
---
Ngoài kia gió tiếp tục thổi.
Cỏ trong thành Lăng Phong nghiêng theo gió, như mọi đêm.
Chỉ có ở bãi luyện tập phía đông — ở vùng nhỏ bằng hai bàn chân nơi Thiên Vũ đã đứng từ sáng đến lúc ra về — cỏ vẫn đứng thẳng trong bóng đêm, không biết đến gió là gì.
Một con kiến bò đến ranh giới vùng đó. Chạm vào cọng cỏ ngoài rìa. Dừng lại.
Quay đầu. Đi theo hướng khác.